Bác sếp ấy

Bác làm sếp lâu rồi, kể từ ngày doanh nghiệp nhà nước H đi vào cổ phần hoá, bác mua gần hết 90% cổ phần công ty, còn một ít để nhân viên mua cho có lệ. Bác như một ông vua trị vì cả đất nước, và may mắn là đất nước này có vị minh quân thương dân như con.

Hàng sáng vẫn đi con Future đi làm, mặc dù SH với ô tô nhà không thiếu, bác cười bảo “tao mà đi, thằng con tao nó lườm tao chết”. Ông già ấy chẳng biết thẻ ATM là gì, vẫn dùng nịt buộc từng cọc 500000 như kiểu sinh viên cầm 5000, 10000 vậy.

Nhân viên Y trong một lần chót dại, ăn trộm rất nhiều tiền trong hành lý khách, bác làm việc với công an, xin trắng án cho chị, vẫn giữ chị ở công ty nhưng làm ở bộ phận khác, nhận cả chồng chị vào công ty, vì bác biết cái khó nó dẫn đường cho sự chót dại ấy. Chuyện đấy đã qua vài năm, chị Y vẫn làm và không tái phạm bao giờ. Chưa biết không có bác, đời chị sẽ đi về đâu.

3 nhân viên khác, qua mùa bóng đá, quá ham mê cá độ, mỗi người nợ đến cả trăm triệu, bác cho không cả số tiền đấy, cũng chẳng trừ lương, bác nói chúng mày cũng như con tao, còn trẻ và chót dại. 3 anh quỳ xuống rơi nước mắt lạy tạ bác. Bác có 3 nhân viên trung thành cả đời cho công ty, lại cứu được 3 gia đình không phải bán nhà đi biệt xứ.

Một vài nhân viên khác, lương thấp, sống khó khăn, bác cho thêm tiền để góp vào mà mua nhà, chẳng lẽ chúng mày cứ ở nhà thuê suốt.

Những năm 90, bác cho không ông trưởng phòng lúc đó con Dream, đến giờ vị phó giám đốc công ty hiện nay vẫn đi con Dream đó như một kỷ niệm về tình bạn.

Nhân viên kỳ cựu về hưu, bác cho riêng 50, 100 triệu một người, mặc dù nhà những nhân viên này cũng rất giàu có. Bác bảo đây là tấm lòng, cảm ơn sự nỗ lực của các anh chị trong vài chục năm.

bac-sep-ay

Bác sếp ấy

Bác đi tiếp khách hàng, mấy ông khách ông nào cũng cặp kè tay vịn, bác ngồi một mình. Chưa từng ai thấy điều tiếng gì bác về chuyện tay vịn, vợ chồng hạnh phúc, 2 con trưởng thành, anh con cả học bằng MBA sẽ kế nghiệp bác khi bác về hưu.

Hàng tháng bác đều theo dõi sát sao, có thưởng cho công ty, nhân viên và các bộ phận nỗ lực, cố gắng. Đồ trong công ty sau khi không sử dụng, đều bán rẻ lại cho nhân viên với mức giá gần như cho không.

Nhiều người nghĩ sao phải đốt tiền cho những nhân viên kiểu thế, sao không thuê nhân viên khác. Bác nghĩ đây không phải thành phố lớn, kiếm nhân viên biết việc, thành thạo rất khó. Chẳng biết bác đúng hay sai, chỉ biết doanh thu công ty luôn cao và ổn định, khách hàng yêu thích dịch vụ công ty, đã sử dụng dịch vụ thì sẽ nhớ đến công ty của bác đầu tiên, nhân viên trung thành, nhiều người cống hiến cả cuộc đời cho doanh nghiệp.

Giữa thời khủng hoảng, kinh tế loạn lạc, ở thành phố lớn như Hà Nội với Hồ Chí Minh, tìm đâu ra những người như thế?

Webcamdong.com trích Internet

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------

Hãy trở thành người bình luận đầu tiên.

Bình luận của bạn