Cho em khoảng trời bình yên

Lạnh…đau…nước mắt!

Em khóc…có lẽ là em yếu đuối lắm

Em hối hận….ừ….nhưng sao bước chân chẳng thể dừng lại

Yêu là sai hay cho đi là trái?

Lỗi lầm thuộc về ai khi người buông tay trước là em…

Nắm tay người như 1 trò đùa của số phận

Và…

Buông tay người như 1 trò đùa của riêng mình.

Không thể nào níu kéo, chỉ còn cách bước đi

Ngày hôm đó mưa đã rơi…mưa to nặng lắm…nặng như lòng em -lạnh và đau quá!

Xa Cách !!!

Em không thể chấp nhận sự thờ ơ tới lạnh lùng của người

Không thể chấp nhận sự tàn nhẫn tới vô tâm của người

Không thể chấp nhận cái cách mà người nói chuyện với em như chúng ta chỉ là hai kẻ xa lạ.

Nhưng em không có cách nào quên đi…Những thói quen…phải làm sao đây khi mà con tim không chịu nghe lí trí giãi bày.

Người lại quay về một người của trước đây…mà không dường như là giá lạnh hơn trước.

Nếu như em không đến, không gặp người, không để người bước vào cái vòng xoáy này và cũng đừng khiến người thay đổi….Có phải là sẽ không phải đớn đau.

Em xin lỗi !

Nhưng người đã không thể nhẫn tâm, một lần nữa bất chấp bị tổn thương….người lại dang vòng tay ấy về phía em…và em đã bước tới…hạnh phúc em tin rằng mình sẽ không còn ngốc nghếch như thế!

Chỉ vì em sợ, sợ mình lún quá sâu nên mới khiến mình và người tổn thương,sợ rằng tới lúc nào đấy em chẳng còn là em….

Em biết ! Bên cạnh người vẫn có rất nhiều người khác có thể đem lại hạnh phúc chứ không phải là đau khổ như em…

cho-em-khoang-troi-binh-yen

Cho em khoảng trời bình yên

Người có hay?

Em đã nghĩ rằng mình sẽ bình thản buông tay…

Em đã nghĩ rằng mình sẽ không khóc

Em đã nghĩ rằng mình không cần níu kéo…

Vậy mà sự thật thì sao?

Bình thản ư? Có làm được đâu, khóc….nhiều lắm,chỉ khi ấy em mới hiểu mất người em thật sự rất khó sống…em thật là rất đau…

Và em đã níu kéo,…

Em nói là em đã sai

Em xin lỗi…xin lỗi

Haha nực cười không khi người khác cho rằng em”dày mặt” cho rằng em điên, nói rằng em cũng giống như những người con gái coi tình yêu là một trò chơi, đem tình cảm ra làm vật trao đổi…ừ em không phản kháng vì ban đầu em đã coi tình ái là một trò chơi….nhưng đó chỉ là một suy nghĩ nông nổi nhất thời còn bây giờ đâu phải như thế.

Rồi có người nói em “giả nai” có loại người nào “đá” rồi mà lại biết đau. haha nhìn kìa em tồi tệ thế sao vậy mà đến giờ em mới biết…buồn cười thật !

Em xấu xí…em nhạt nhẽo như vậy….người có khinh ghét em không?

Có khiếp sợ em không?

Một trò vui vui thôi nhưng thứ em nhận lại thực quá sâu sắc….sâu sắc tới nỗi em muốn cười cũng không được mà khóc lại càng không..

.” Bạn hết vé rồi….bạn hết vé rồi…”

Từng câu từng chữ cứ đập vào tim em…đau đớn và khiếp sợ…em chỉ có thể cố nở một nụ cười lạnh nhạt.

Oh! tình cảm mà cũng có vé sao? lạ nhỉ nếu tình yêu có vé vậy thì xin cho em một chiếc vé dài hạn vậy

Có bao giờ nghĩ nhiều quá thành điên không? không biết chỉ thấy nghĩ…nghĩ…và nghĩ làm em bất chợt không nhận ra mình là ai?

Mệt mỏi thực sự em cảm thấy rất mệt…chỉ ước giá như ngủ một giấc tỉnh dạy mọi thứ vẫn lặng yên…nhưng không sóng gió thì nhàm chán quá rồi….

Con gái ! Ích kỉ thật đấy

Con gái !Tàn nhẫn?

Nhưng con gái lại yêu người như một sứ mạng tôn thờ vậy…người sẽ hiểu chứ!

Cho em một khoảng bình yên để em có thể kháng cự với tất cả người nhé! Bàn tay này xin nguyện mãi mãi nắm như thế! không buông tay đâu…không buông tay đâu…

Webcamdong.com trích Internet

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------


Bạn không thể thoát khỏi trách nhiệm với ngày mai bằng cách trốn tránh nó hôm nay

2 Phản hồi đến “Cho em khoảng trời bình yên”

  1. Gau pun

    Th3 03. 2013

    Um. Dug la hay that. Tr0g ty 1khi da bu0g tay la se mat nhau maj maj day!

    Phản hồi cho bình luận này
  2. mjumju

    Th2 10. 2013

    hjk da y thj dug buog tay paj co gag len chu

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn