Chồng tôi bắt vợ “phục vụ” như gái làng chơi

Tình cờ đọc câu chuyện này trên một trang báo mạng, tôi không hỏi xúc động và thương cảm cho tình cảnh cô gái. Có thể bài viết là sự thật, có thể bài viết chỉ mang tính giật tít, nhưng nó đã làm tôi rất xúc động.

Đi lên từ nghèo khó, nhẽ ra chị là người hạnh phúc vì có chồng thành đạt, con cái học hành giỏi giang, ngoan ngoãn, nhưng chẳng ai có thể thấu được nỗi đau khó thốt thành lời của chị khi hàng ngày chị phải cắn răng sống trong tủi nhục với người chồng “lắm tiền dửng mỡ” của mình…

Chồng bắt tôi hầu "yêu" như gái làng chơi

Ảnh minh họa

Trước mặt cô gái, anh thô bạo lùng sục khắp nơi trên cơ thể chị, mặc kệ chị có khó chịu uất ức thế nào anh không cần biết, anh nói đó là minh chứng cụ thể nhất tình yêu của anh dành cho chị, gái trẻ đẹp ngồi đó anh cũng không cần, anh cần chị cho dù chị có già nua xấu xí nhưng trước hai người đàn bà anh vẫn chỉ có chị. Kiểu chứng minh kỳ quặc đó của anh càng làm chị thêm kinh tởm con người chị chọn làm chồng hơn ba mươi năm trước đây.

Sống trong nước mắt

Nhớ lại “túp lều tranh” ngày xưa mà chị thèm thuồng. Cuộc sống nghèo khó nhưng đầy ắp tiếng cười và hạnh phúc. Ngày ấy, anh chỉ là một viên chức nghèo còn chị một giáo viên trường làng, có được bữa cơm thịt là điều khó khăn với gia đình chị. Xóa bỏ bao cấp, anh bỏ việc, quay ra làm kinh doanh còn chị vẫn theo nghề giáo viên. Nhờ anh chăm chỉ làm ăn nên kinh tế gia đình chị ngày càng khá giả, chị cũng có điều kiện chăm sóc và đầu tư học hành cho con tốt hơn. Giờ con cái chị đều thành đạt, cuộc sống của chị tưởng chừng cập tới bến bờ hanh phúc, nhưng chẳng ai biết rằng, từ ngày có “của ăn của để” cũng là lúc mà chồng chỉ coi chị ngang hàng với “gái làng chơi”.

Từ ngày làm kinh doanh, anh trở thành người khác hẳn. Ngày xưa anh gầy gầy xương xương, nay hình ảnh anh công chức thư sinh thế chỗ cho một ông chủ bệ vệ, béo múp, đôi má và cái bụng phì nhiêu. Không chỉ ngoại hình mà tính cách anh cũng thay đổi hẳn, từ một người chồng dịu dàng, tình cảm nay anh sống theo lợi nhuận. Từ ngày có tiền anh “yêu” vợ theo kiểu “quái đản”, bệnh hoạn.

Đầu tiên, đua đòi theo đám bạn, anh tìm sự “vui vẻ” bên ngoài với đám gái gọi rẻ tiền. Chị biết chuyện chỉ nhỏ nhẹ góp ý, nhưng anh gạt phắt và bảo: “Muốn sống trong làm ăn thì phải biết “mùi đời”, nếu không chỉ có về cầy ruộng thôi”.

Dù tôi có cố thuyết phục anh: “Sống trong nghèo khó một chút nhưng rảnh rang đầu óc và hạnh phúc thì vẫn hơn”, nhưng anh chỉ cười khểnh cho rằng cái thời “một túp lều tranh hai trái tim vàng” đã cổ hủ lắm rồi, nay phải là “một túp lều vàng mới giữ được hai trái tim…”. Anh luôn miệng đưa ra cái lý sự: “Giờ sống không có tiền chẳng dám ngẩng mặt nhìn ai, trong khi những kẻ khốn nạn có tiền vẫn ngẩng cao đầu được”.

Anh đeo bám cái lý đó, còn tôi trở thành người cô đơn, lạc lõng trong chính tổ ấm của mình. Anh thường xuyên đi “tiếp khách” bằng những bữa nhậu tới bờ và hạ màn là những đêm “vui vẻ tới bến”. Những cuộc vui của anh khó bao giờ kết thúc trước 12g đêm. Tuy cùng bạn bè “vui tới bến” nhưng khi anh về nhà tôi vẫn phải tiếp tục phục vụ anh “ca hai”. Những hôm quá mệt mỏi, nói cách nào anh cũng không nghe, anh cho rằng “lấy vợ để có chỗ “giải tỏa” vậy mà cũng không được thì anh lấy vợ để làm gì”.

Chính vì vậy, nhiệm vụ của tôi là phải thỏa mãn “ca hai” của chồng. Cái cảm giác phải “thỏa mãn ham muốn” của chồng sau một gái làng chơi khiến tôi kinh sợ, cái cảm giác yêu thương chết hẳn trong lòng. Mỗi lần phải “chiều” anh là tôi lại cảm nhận sự nhục nhã ê chề, run rẩy vì tức giận khi thực hiện nghĩa vụ mà trong lòng chẳng còn một chút tình cảm. Đôi lúc tôi tìm cách trốn anh không vào phòng ngủ, anh như một con mãnh thú đói mồi, gầm gừ tức giận, tỏ vẻ dỗi dằn như trẻ con. Thấy tôi không xiêu lòng trước những đòi hỏi của anh, ngay lập tức anh tự biến mình thành một tên “yêu râu xanh”, hung hãn và trơ tráo.

Chẳng còn cách nào khác, tôi buộc phải nghe theo ý muốn của anh vì sợ làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Nhưng anh đâu chỉ dừng lại ở đó, để đạt được khoái cảm bản thân, anh bắt tôi phải làm theo những gì anh vừa “được hưởng” ở ngoài với những cô gái điếm. Thậm chí, anh bắt tôi khỏa thân trong phòng để anh ngắm và so sánh tôi với loại gái rẻ tiền mà anh thường quan hệ. Thân thể tôi biến thành trò giải trí cho anh.

Những tưởng, anh sống “bệnh hoạn” đến thế là cùng, nhưng những gì tôi biết mới chỉ là một kiểu “chơi” “nhỏ như con thỏ” của anh. Chẳng hiểu anh học được ở đâu kiểu uống rượu trên thân thể người khác mà anh đòi hỏi tôi phải phục vụ rượu anh kiểu đó mới đã. Tôi không ngờ ở cái tuổi đứng bóng mà vẫn phải thực hiện những điều điên rồ đó. Tôi kiên quyết phản đối, anh lập tức tỏ vẻ không hài lòng và nói “đã là vợ chồng ngót nghét ba mươi năm có chuyện gì mà không làm được”, nói rồi tức giận anh bỏ đi. Tôi thở phào nhẹ nhõm “thế là xong”. Nào ngờ, ngày hôm sau khi tôi chuẩn bị lên bục giảng anh gọi tôi về gấp, tưởng chuyện gì tôi vội vã về nhà.

Chưa kịp hỏi anh “có chuyện gì mà gọi tôi về gấp vậy?”, anh đã lôi tuột tôi vào phòng và cho tôi xem những đoạn clip mà anh và các bạn anh vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng ra những cảnh ăn chơi thác loạn của anh kinh dị đến vậy. Hình ảnh chồng tôi cùng đám bạn không một mảnh vải che thân đang “chơi” hết mình, những cô gái cũng không một chút vải che thân đang đổ rượu lên người cho đối phương thưởng thức…. thật hãi hùng, chưa bao giờ tôi chứng kiến cảnh tượng nghê rợn đến thế.

Trong khi đó, chồng tôi sung sướng ngồi xem lại đoạn clip. Anh bắt tôi phải “học tập” cách “mời” rượu thế anh mới “phê”. Từ chối với anh là vô ích, bất chấp lý do gì anh cũng sẽ uống rượu như vậy nếu không phải tôi giúp thì là người khác.

Nghe anh nói tôi nhớ lại cái cảm giác những lần buộc cho anh thỏa mãn “ca hai” mà rùng mình. Không thể ngờ người đàn ông tôi yêu đàng hoàng đứng đắn là vậy mà giờ bỗng trở thành một người hoàn toàn khác. Tôi không còn một chút cảm giác lưu luyến yêu thương chỉ còn độc lại cảm giác ghê tởm mỗi lần gần gũi chồng.

Lối thoát nào cho tôi

Cái cảm giác ghê tởm, nhớp nhúa bám theo tôi mỗi khi phải “phục vụ” anh. Không còn chịu đựng được, tôi đành cắn răng khuyến khích anh dùng “hàng ngoài”. Điều này khiến anh sững sờ trong ít phút. Rồi anh đặt câu hỏi “tại sao?”, tôi chẳng còn cách nào nói thẳng với anh những nỗi niềm mỗi khi chúng tôi gần gũi nhau. Chẳng ngờ người đàn ông tôi yêu tệ bạc hơn những gì tôi biết về anh.

Anh đổ cho tôi có người khác và rằng chuyện anh đi “ong bướm” ở ngoài chỉ là xã giao, đổi gió còn tình cảm với tôi và gia đình mới là vĩnh viễn. Anh ngụy biện những gì mình làm đều vì gia đình, để kinh tế gia đình khấm khá, anh buộc phải làm vậy chứ không thích thú gì, công việc ngoại giao buộc anh phải theo trào lưu xã hội mới được việc và phải vậy tiền mới về túi.

Tôi thực sự không tin nổi vào tai mình. Người đàn ông sống với tôi gần hết cuộc đời về già bỗng giở chứng, anh tìm đủ mọi lý lẽ để bảo vệ những hành động bỉ ổi của mình là đúng. Anh phải hy sinh lăn lộn trên thương trường, phải theo khách chơi “tới bến” chứ không thích thú gì. Chẳng qua vì mẹ con tôi mà trong túi anh phải có một danh sách dài gái gọi, vì gia đình anh buộc phải sống theo trào lưu, phải có cuộc sống thác loạn không ham hố gì cuộc sống đó nhưng anh không thể sống thiếu bạn bè và gái gọi… Những lời giải thích vụng về, dối trá khiến tôi không thể chấp nhận.

Những tưởng tình yêu anh giành cho gia đình là không gì so sánh được và rằng sau buổi nói chuyện ấy anh sẽ thay đổi, nào ngờ vết trượt của anh ngày càng dài. Thậm chí, để chứng minh tình yêu anh dành cho tôi là sâu đậm, anh cho hai con tự đi du lịch theo ý muốn. Lần đó anh sắp đặt một cô bé có lẽ chỉ hơn con gái tôi vài tuổi đến nhà chơi, tưởng nhân viên của anh đến có việc tôi vui vẻ mời vào nhà. Sự xuất hiện của chồng tôi cùng những hành động suồng sã với cô gái làm tôi khó chịu, định bụng đi vào nhà cho “khuất mắt”, nào ngờ anh kéo tôi ở lại.

Trước mặt cô gái, anh thô bạo lùng sục khắp nơi trên cơ thể tôi, mặc kệ tôi có khó chịu uất ức thế nào anh không cần biết, anh nói đó là minh chứng cụ thể nhất tình yêu của anh dành cho tôi, gái trẻ đẹp ngồi đó anh cũng không cần, anh cần tôi cho dù tôi có già nua xấu xí nhưng trước hai người đàn bà anh vẫn chỉ có tôi. Kiểu chứng minh kỳ quặc đó của anh càng làm tôi thêm kinh tởm con người tôi chọn làm chồng hơn ba mươi năm trước đây.

Trước mặt mọi người anh luôn tỏ ra điềm đạm yêu thương vợ con, tôi có thể làm được gì với người đàn ông hai mặt mà tôi chọn phải? Chia tay anh là điều tôi mơ ước nhưng hoàn cảnh không cho phép tôi làm điều đó. Tôi là một cô giáo, ngoài việc dậy dỗ học sinh của mình thành người tôi còn có nhiệm vụ dậy các em gái cách chăm sóc tổ ấm gia đình tương lai. Nếu bỏ anh làm sao tôi dám đứng trên bục giảng nhất là chuyện “kín” của tôi vương vãi khắp nơi là điều tôi không thể chấp nhận.

Hơn nữa tôi còn lòng tự trọng với đồng nghiệp, học sinh và các bậc phụ huynh, tôi không thể biến thành trò cười thiên hạ. Nếu chuyện của tôi bị vỡ lở cũng chẳng hay ho gì cho gia đình tôi, vốn dĩ bên nhà ngoại tôi cả nhà đều là giáo viên chưa từng có một vụ ly hôn nào dù bất cứ lý do gì, tôi không muốn làm người đi đầu trong chuyện này. Hơn nữa, “xấu chàng hổ ai”.

Nếu chia tay với chồng các con tôi sẽ nghĩ gì về bố mẹ nó, các cháu cũng đã trưởng thành và hiểu chuyện vậy làm cách nào tôi có thể giấu được con một chuyện tày đình như vậy ? Cuộc sống các con tôi ra sao nếu có một trong hai đứa xin được về ở cùng bố? Con tôi ra sao nếu hình ảnh người bố lý tưởng trong tâm trí con tôi hoàn toàn xụp đổ?… Hàng loạt câu hỏi cứ quay cuồng trong đầu tôi khi cuộc hôn nhân của tôi đang chìm trong bóng tối.

(Webcamdong.com trích internet)

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------

Advertisement

23 Phản hồi đến “Chồng tôi bắt vợ “phục vụ” như gái làng chơi”

  1. Ngo thi hong quyen

    Th8 01. 2013

    That khug khjep khj co ng chog nhu vay? Chja tay la loj thoat cho chj do.

    Phản hồi cho bình luận này
  2. gia linh

    Th7 30. 2013

    Em nghỉ chị nên mặc kệ những đòi hỏi của anh ấy.Chị hãy ra ngũ riêng,học ngũ với con của chị,em nghĩ nếu như vậy anh ta sẽ không còn làm phiền chị nữa đâu.Nếu còn nữa thì chị hãy chia tay đi,vì đó là lối thoát cho chị.

    Phản hồi cho bình luận này
  3. ieu

    Th6 28. 2013

    Toi cung co Chông sau khi lây nhau that chan ghet nhau;anh ta da giâu’tiên`trong the atm lai con danh toi ;toi da het loi thoat

    Phản hồi cho bình luận này
  4. ieu

    Th6 28. 2013

    Nhiêu nguoi Chông that dang so

    Phản hồi cho bình luận này
  5. nguye luyen

    Th6 16. 2013

    toi dong tinh voi c. c hay tu bo nguoi chong do di. cuoc song con dai va minh k the chiu dung nhu the mai dc ca. chuc c som tim dc cho minh giay phut binh yen!

    Phản hồi cho bình luận này
  6. Mai anh

    Th6 15. 2013

    E ngĩ la chj nên tâm sự với hai con.. Dù biết là rất khó khăn để nói ra điều đó.. Hoặc nếu ko đủ dũng khj để nói ra e ngj chj nên tạm sốg li thân để chồng chj nhận thấy hđộg của mình là sai trái.. Hãy viết 1 lá thư thay vì nój lên lời

    Phản hồi cho bình luận này
  7. hoang thi ngoc dung

    Th6 11. 2013

    su chiu dung co gioi han chi ah…moi nguoi luc dau co the khong hieu chi nhung quan trong la ban than minh thay thanh than.Chi nen noi chuyen thang voi anh ta ve van ve tinh cam va quyet dinh ly hon xem anh ta giai thich the nao.Neu nhu van vay thi chi nen cham dut moi thu.con cai se hieu chi va nguoi ay ko dang lam guong cho con chi sau nay

    Phản hồi cho bình luận này
  8. cuong van

    Th6 01. 2013

    chị ơi, cuocj sống như vậy thì nhục lắm,mới lại ông ta cứ đi gái như vậy sớm muộn cũng mắc bệnh tình dục nếu lây chuyên sang chi thì chị cồn khổ hơn.
    chị nên đi kiểm tra xem mình có bị mắc bệnh không. chồng chị là người sông ích kỷ. vợ chồng ngoài việc hiểu nhau trong cuộc sống cũng phải hòa hợp về chuyện ấy nữa, mọi thứ có thể cố làm hoặc ép buộc được chứ chyện ấy mà không thích và bị ép buộc thì còn gì nữa. chị cứ nói thẳng cho con gái của chị là cha của chúng như vậy xem ý các con thế nào.

    Phản hồi cho bình luận này
  9. Hoàng

    Th5 31. 2013

    Thật quá đáng quá! Cô ơi trước sau thì người chồng của cô cũng phải gánh chịu hậu quả thôi. Xã hội đã ảnh hưởng đến người chồng tồi tệ đó rồi. Thật là hết chỗ nói với ổng.

    Phản hồi cho bình luận này
  10. la

    Th4 26. 2013

    cuoc song gd va nhat la vk ck yeu nhau va hjeu nhau chong sai vk co the tha thu vk sai ck cung co the tha thu nhug rieng trong chuyen chan goi ma vj vk nhu gaj lang choi nv that ko the bao dung dc loaj ng nhu the chj hay cung ran len va ly hon dj gjai thoat cho mjnh dj con caj lon se hjeu ko trach ng me dau co trach hay trach bo con y

    Phản hồi cho bình luận này
  11. Hang

    Th4 22. 2013

    Co oi theo chau Co nen bo chong di Co dung luu luyen va chiu nhuc nhu the nua

    Phản hồi cho bình luận này
  12. Hang

    Th4 22. 2013

    Co oi doc qua cau chuyen cua co chau khuyen co nen bo di co lam gi voi nhung nguoi chong nhu vay?Chau cung la gv nhung minh phai song cho thuc te dung co vi mot chut danh du va du luan ma danh mat di con nguoi cua minh?Xh bay giophuc tap lam ko nhu Co nghi dau-cac con da lon roi no se hieu va thong cam

    Phản hồi cho bình luận này
  13. Devil

    Th4 15. 2013

    Đối với một kẻ bệnh hoạn như này thì cô hãy dứt khoát đi. Ko thể dấu mình trong sự nhục nhã mãi như thế được đâu cô ah. Lúc này là lúc cô ở tuổi cần một cuộc sống bình lặng, hạnh phúc chứ ko phải tuổi làm nô lệ tình dục nữa. Già rồi còn đổ đốn. Cháu chỉ có một câu để phán xét về chồng của cô thôi đó là ” Bệnh hoạn”. Thật ghê tởm. Ko biết trên đời này còn thằng đàn ông nào đường hoàng đội lốt thú hoang thế ko nữa… mất niềm tin

    Phản hồi cho bình luận này
  14. phuong

    Th4 04. 2013

    một người chồng như vậy thì ko nên luyến tiếc làm gì cô ah. theo cháu nghĩ cô sống vì gia đình vì con cái nhưng chồng cô thế thì ko thể sống cùng đc.
    Nếu như là cháu nếu chồng ngoại tình cháu đã ko thể tha thứ đc chứ đừng nói về nhà con so sánh vợ với gái làng chơi. Chia tay đi cho đời cô và các con đỡ khổ. Mình là phụ nữ cần một nơi để vun vén chứ không phải nơi gọi là địa ngục như vậy. Chúc cô nhanh chóng giải thoát cho mình.

    Phản hồi cho bình luận này
  15. hằng

    Th3 29. 2013

    không thể chấp nhận loại chồng như thế. Qúa bệnh hoạn. Bỏ đi chị ơi, xã họi bây giờ chứ có phải xưa đâu mà chịu đựng, GV cũng là con người mà chị.

    Phản hồi cho bình luận này
  16. phu loc

    Th3 23. 2013

    chia tay đi chị ah. cuộc sống mà.

    Phản hồi cho bình luận này
  17. phạm thị hoa

    Th3 22. 2013

    thật sự đây là một người chồng bệnh hoạn.tốt nhất là chị nên bỏ loại đàn ông đó đi

    Phản hồi cho bình luận này
  18. trong

    Th3 19. 2013

    xã hội bây giờ hiện đại, mọi người sẽ hiểu và thông cảm cho cô.

    Phản hồi cho bình luận này
  19. Pham thi kim anh

    Th3 14. 2013

    Loai dan ong nhu vay thi bo di chi ak.hoi nhung nguoi nhu vay nen chet di cho ranh no

    Phản hồi cho bình luận này
  20. Trần thị thương

    Th3 14. 2013

    Cô ơi nên bỏ thôi rồi các con sẽ hiểu

    Phản hồi cho bình luận này
  21. thuthu

    Th2 25. 2013

    Còn sĩ diện nữa sao hả chị? GV ư? bình thường thôi, k có gì cao cả trong thời đại bây giờ đâu. Con cái ư? Đồng ý là thế nhưng chúng sẽ hiểu vì chúng trưởng thành rồi mà…Hay chị còn tiếc rẻ cái vỏ bọc đó??? Tôi thật sự k hiểu nỗi chị???

    Phản hồi cho bình luận này
  22. ha

    Th2 20. 2013

    không khác gì một địa ngục mà cô vẫn can đảm, chịu đựng, cháu thấy khâm phục cô, nhưng m là nhười chứ đau phải là thú sức chịu đựng chỉ có gioi hạn thôi cô ơi, hãy giải hoát cho mình

    Phản hồi cho bình luận này
  23. pham Vương

    Th2 08. 2013

    bỏ đi em .thế khác gì địa ngục

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn