Đèn vàng và cách để chờ đợi

Cách đây 1 tuần, khi đi đường thành phố vào thời điểm tan ca, bỗng nhiên mình cảm thấy buồn vô hạn. Lúc đó đèn vàng đã đến số chỉ 2, nhưng vẫn có người bấm còi sau xe mình muốn vọt đi, mà mình lại chắn hướng đến của anh ấy. Thế là đèn đỏ đến, chờ 25 giây mới có đèn xanh để đi tiếp. Trong những giây ngắn ngủi đó, anh thanh niên vẫn có đủ thời gian để chửi rủa, ngay sau lưng mình: “ Con bé này, có biết đi xe không. Đã trễ giờ rồi còn phải chờ đèn đỏ nữa. Mắc bực cả mình. Còn mấy giây đèn vàng sao không đi luôn đi!”

Khi mình còn chưa kịp quay lưng lại, anh thanh niên đi chiếc xe màu đỏ nổi bật đã phóng đi nhanh chóng. Lúc đó đèn xanh vừa lên, chẳng còn thấy bất kì bóng dáng ban nãy đâu nữa.

Đến một cung đường khác, mình cũng thấy cảnh người dân vượt đèn vàng. Khi mình về nhà với bộ dạng mệt mỏi vì kẹt xe, cô bạn trọ cùng phòng lên tiếng hỏi: “Đi về muộn thế?”. Mình đáp vui một câu: “ Tại dừng lúc đèn vàng”.

Đứa bạn không hề suy nghĩ gì mà đưa ra ngay câu bình luận: “ Ở trên thành phố là thế đó, đèn vàng có 3 giây cũng phải ráng vượt cho nhanh, nếu không phải chờ mấy chục giây đèn đỏ, trễ giờ là cái chắc”.

Dù bạn mình đã nói như vậy, nhưng chẳng hiểu sao mình không hề có thói quen vượt đèn vàng. Chiều mưa tầm tã, dù to đến mấy mà thấy số 3,2,1 của đèn vàng cũng không dám vượt. Có người hỏi “Bộ mày sợ cảnh sát đứng canh, đường dài nên sợ không vọt kịp hay sao?”. Mình chỉ mỉm cười không đáp. Đó chỉ đơn thuần là thói quen, một thói quen không thể bỏ được.

Đèn vàng và cách để chờ đợi

Đèn vàng và cách để chờ đợi

Mình bỗng nhiên hồi tưởng lại những ngày đầu lên thành phố. Cũng biết thành phố là một nơi cực kì sôi động, sinh viên từ vỏ ốc rụt rè cũng thoát xác nhanh chóng, không như thời cấp 3 chỉ vùi đầu vào sách vào vở. Mình cũng vẽ ra rất nhiều dự định cho tương lai khi ở cái tuổi mười tám. Phải đi thăm quan thật nhiều ngôi chùa, phải học một khóa barista, phải đến ít nhất là 30 quán cà phê thưởng thức âm nhạc. Đó chỉ là dự định ở mảng thư giãn giải trí, thế mà cho đến bây giờ mình chỉ mới thực hiện được đúng có một điều duy nhất. Cuộc sống xô bồ cuốn người ta đi nhanh quá, vài giây đèn vàng là thời gian quý giá để phóng, để vượt qua cú rút cuối cùng. Nhưng đèn đỏ cũng có cái hay của nó, bỗng nhiên một ngày khi thắng nhẹ dừng xe lại, bạn nhận ra một cách rõ ràng hơn những cung đường mình đã đi qua, những quán ăn hai bên lề chưa bao giờ để mắt đến. Mình chợt nhớ đến câu nói của chị “Sống là phải biết tận hưởng. Dừng lại một chút, cười một cái, rồi sẽ có hứng đi tiếp”.

Có một cô bạn thân đã than thở lên xuống với mình về lớp học cực kì stress, mỗi bài kiểm tra nào đến cũng như cực hình với cô cả ngày hôm đó. Cộng thêm chuyện rầu rĩ tình cảm với anh chàng hot boy, cô ấy ở nhà, vùi mặt vào chăn, sáng dậy sớm lu xu bu với đống bài vở. Mình không biết làm thế nào, chỉ khuyên cô ấy nên nghỉ ngơi, rồi bê nguyên xi câu nói của chị gái vào. Chỉ an ủi bình thường thôi, không ngờ cô ấy làm theo thật sau buổi tâm sự đó. Dừng lại một chút, chính là tập yoga, tắt luôn máy điện thoại khi gặp stress quá độ. Mỉm cười với bạn bè, chia sẻ những câu chuyện vui nhiều hơn. Và đi tiếp, khi cô ấy thực sự chuẩn bị tâm lý tốt cho kì thi cử. Ngày cuối tháng gặp lại, thấy khuôn mặt cô bạn hoàn toàn tươi tỉnh, nói nhỏ với mình một câu “Cậu nói đúng, chỉ là thư giãn, hãy thư giãn, thư giãn, rồi nghỉ ngơi, để tiến tới”.

Và thần kì làm sao, cô bạn đã chinh phục được chàng hotboy khi thực hiện chiến thuật tấn công anh này từ từ. Làm những món ăn ngon, kết bạn với chàng, khiến chàng cảm thấy thoải mái như ở nhà. Cô ấy cũng chia sẻ “ Đẹp mà được người khác yêu là người bình thường. Không đẹp mà người khác yêu mới chính là nữ hoàng”.

Không hiểu tại sao lúc đó mình lại liên hệ đến thói quen dừng từ lúc đèn vàng. Có khi nào bạn cảm thấy chùn bước? Có khi nào bạn cảm thấy không thể nào theo kịp thời đại?. Có bao giờ bạn cảm thấy chẳng thể dừng lại vì thời gian luôn có một chiều?. Một câu chuyện về lối sống thành phố New York kể rằng, khi bạn làm rơi đồ cũng chẳng ai chạy lại nhặt dùm, dòng người chỉ theo đuổi những mục đích của riêng mình, không hề có thời gian vài giây để nhặt giúp bạn.

Thư giãn cũng giống như khoảnh khắc dừng sớm từ đèn vàng, nhằm chuẩn bị tốt hơn cho sự nghỉ ngơi yên bình ở đèn đỏ thật sự. Để khi bước tiếp, bạn hoàn toàn tự tin vì công cuộc nghỉ dưỡng của mình thành công tốt đẹp, lên dây cót tinh thần cho một tuần làm việc hiệu quả.

Chiều hôm nay, mình nhai cơm kĩ nhất một cách có thể. Không vội vàng, không kẹp bánh mì vào mồm tất tả chạy như mọi hôm nữa. Mình đến sớm vài chục phút so với giờ vào học của khóa Barista, uống một cốc sữa để lấy lại sức. Trong lúc đó, đầu óc mình cũng đã có ý tưởng cho những tuần tiếp theo, bên cạnh việc học, cũng sẽ dành thời gian đi tìm hiểu những quán cà phê view đẹp trong thành phố. Mình viết ra giấy những điều sẽ làm, cảm giác yêu đời bỗng nhiên rạo rực trong lồng ngực. . Không ai vội vàng thúc ép bạn phải chạy nhanh, phải chạy gấp, nếu như chính bạn luôn bắt bản thân phải cố gắng hết sức. Cuộc sống này vốn dĩ là của bạn, tự bạn phải chịu trách nhiệm và làm mới nó mỗi ngày. Khi mệt mỏi sức cùng lực kiệt, bước tiếp sẽ khiến cho nguy cơ vấp ngã vì mệt của bạn càng tăng cao, thay vào đó tại sao không dành thời gian để nghỉ ngơi đôi chút?

Cũng giống như khi dừng từ đèn vàng. Chậm lại một chút, dừng hẳn, rồi mỉm cười bước tiếp.

Ming Ming – Webcamdong.com

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------

Hãy trở thành người bình luận đầu tiên.

Bình luận của bạn