Dù thầy không phải là cha

Một buổi chiều cha trở về, mặt đầy phiền muộn. Ngồi vào bàn ăn ông chẳng nói lấy một câu, mẹ lựa lời hỏi: “Ở trường xảy ra chuyện à?”. Trầm ngâm một lúc, ông khẽ trả lời: “Cậu David ở lớp anh bị bắt vì mang cocain vào trường… Trước kia nó là một đứa ngoan, tại sao nay lại đổ đốn như vậy…”.

Ghen tị vì bị người khác chia sẻ tình cảm nên tôi đã thốt ra một câu mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn hổ thẹn: “Anh ấy đâu phải là con của bố mà bố rầu rĩ thế?”. Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt thật nghiêm khắc: “Con không được nói như vậy… Bố thấy bất lực vì không làm tốt vai trò của mình, những điều tốt lành từ chữ nghĩa văn chương bố truyền thụ cho học sinh đã không có tác dụng…”.

du-thay-khong-phai-la-cha

Dù thầy không phải là cha


Rồi giọng ông trầm xuống như tự nói với bản thân: “David không còn mẹ, bố nó làm việc ở nước ngoài nên thỉnh thoảng mới ghé thăm con, nó thiếu tình thương… Năm nay là năm học cuối, không ai bảo lãnh, nó nguy mất…”. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy ông đã đi rồi. Mẹ bảo: “Bố đến đồn cảnh sát”.

Năm năm sau cha bị tai nạn giao thông, ông ra đi không một lời trăn trối. Trong đám tang của ông có một người thanh niên lạ mặc bộ vest đen lịch sự. Anh nói lời chia buồn và tự giới thiệu với mẹ: “Em là David, học trò cũ của thầy George, em vừa từ New York bay về”. Tôi còn được biết David tốt nghiệp MIT hạng ưu và được tuyển dụng vào một công ty viễn thông lớn.

Năm 16 tuổi tôi học nội trú xa nhà. Mẹ đã đi bước nữa, dù bà rất thương yêu và chu tất cho tôi nhưng giữa tôi và mẹ vẫn có một khoảng cách. Ở trường cô giáo dạy toán Annie là người tôi yêu mến nhất, đằng sau những dãy số khô khan được cô viết bằng phấn trắng trên bảng là một tấm lòng rộng mở, cô dành cho tôi nhiều tình cảm tốt đẹp.

Tuổi sắp trưởng thành đôi khi thật ngông dại. Vì a dua và muốn chứng tỏ bản thân nên tôi tập tành hút hít. Một lần cùng hai đứa bạn trốn khỏi trường và chui vào một khách sạn rẻ tiền, chúng tôi bị cảnh sát bắt giữ khi đang phê thuốc.

Ngay tối hôm ấy các bạn được cha mẹ bảo lãnh. Tôi không muốn gọi điện cho mẹ, bà còn có một gia đình để lo. Chợt nghĩ đến chuyện của David ngày trước, lòng xốn xang khó tả, tôi ước bố vẫn sống ở trên đời. Ngày mai khi ánh bình minh tỏa sáng, ai sẽ đến đón tôi trở về? Nước mắt giàn giụa khi tôi nghĩ người ấy sẽ là cô Annie…

Những câu chuyện cảm động sưu tầm.

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------


Đừng quên mĩm cười với bản thân và cuộc sống. Sẵn sàng học hỏi từ những điều nhỏ nhất.

1 Phản hồi đến “Dù thầy không phải là cha”

  1. Pe duong

    Nov 12. 2012

    Ngày tháng trôi quá thật mau mới thoáng đây tôi đã lớp 10 .Tôi cảm thấy rất vui và tự hao vơi chính mình nhưng không đó chỉ la suy nghĩ cuả tôi.Một suy nghĩ thật mơ hồ vì điều đó có thể làm tôi thất baị bất cứ lúc nào .Có lần tôi lật bộ óc mình ra để tìm kím xem nó nắm trog muc nào ,cuối cùng tôi cũng tìm ra và đó là lời khuyên của một người từng nói rằng :”trên con đường đi đến tương lai không bao giờ có thang maý mà đi chỉ có thang bộ đi thôi vì thế mà tất cả các em cần cố gắng thật nhiều trong học tập vàđừng bao giờ lơ lãng một giây hay một phút nào đó vì như thế các e sẽ hối hận tất cà những gì mình đã làm nên phải vươn lên chính mình .các hãy nhớ lấy này mà sống biết chưa.” Người ấy đó chính là cô cô giao đang chủ nhiệm lớp tôi (10a2).Cô là một giáo viên dạy giỏi của trường,cô luôn hết mực thương chúng tôi.Cô dạy cho chúng biết bao đạo lí làm người và cách ứng xử trong cuộc sống từng li từng tí .Thế mà trong lớp tôi có một số pạn vẫn chưa thấu hiểu được tình cảm cuả cô dành cho chúng tôi.Nên các pạn ấy càng cố gắng vi phạm này đến vi phạm khác làm cô pùn .cũg chính tôi đây cũng cảm thấy rất xấu hổ với chính nên h đây tôi chỉ nguyện cầu lớp tôi sẽ đem ǹ niềm vui hơn nữa nhân ngày 20-11 sắp tơí đây.

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn