Đúng, em chỉ cần tiền

“Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé.”

Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.

Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.

Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.

***

Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.

Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.

Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.

***

4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.

***

Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.

Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.

Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.

Người chồng của cô kia ư? Hạnh phúc của cô là kia ư? Vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.

Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….

Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.

“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.

“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?

Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.

“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.

“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.

“Em cần tiền….”

Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.

Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.

Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.

Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.

Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.

” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.

dung-em-chi-can-tien

Đúng em chỉ cần tiền

Những ngày sau đó anh lao vào công việc.

Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.

Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.

***

Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.

” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”

” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bã….”

” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ….”

“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”

….

Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.

Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.

Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.

” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nhìn anh van nài.

Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.

“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”

Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….

***

Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.

Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lên
trước mắt anh.

Ngày…. Tháng …. Năm…..

Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!

Ngày…. Tháng…. Năm….

Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.

Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….

Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.

Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….

Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.

Ngày…. Tháng…. Năm….

Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.

Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.

Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!

Ngày…. Tháng…. Năm…..

Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….

Ngày…. Tháng…. Năm….

Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….

Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.

***

Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.

” Con có đau không?”

“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộcđầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.

“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?”

“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.

” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.

Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.

“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.

Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ ‘đau’….

Webcamdong.com trích Internet

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------


Bạn không thể thoát khỏi trách nhiệm với ngày mai bằng cách trốn tránh nó hôm nay

33 Phản hồi đến “Đúng, em chỉ cần tiền”

  1. Hoàng Trung Kiên

    Jan 30. 2017

    cảm động quá.mình khóc thành tiếng trong đêm.hay và rất ts nghĩa.câu chuyện này làm mình thay đổi rất nhiều.cảm ơn tác giả

    Phản hồi cho bình luận này
  2. tham youly

    Aug 20. 2015

    cảm ông thật..đáng đọc mak nc mắt rơi roi

    Phản hồi cho bình luận này
  3. FB Văn Dũng Ngô

    Jul 18. 2015

    mình là con trai nhưng sống rất tc. Nghe câu chuyện này mà mắt cứ đỏ lên thôi các bạn à

    Phản hồi cho bình luận này
  4. Ngân

    May 02. 2015

    Hay quá, chỉ muốn mọi người đều được hp

    Phản hồi cho bình luận này
  5. Kim yến

    Aug 30. 2014

    Đọc xong mà nước mắt cứ rơi. Cầu mong tất cả mọi ng đều đc hp. Câu nói ” cuộc tình dù đúng dù sai, thì tổn thương vẫn mãi là ng con gái”!.

    Phản hồi cho bình luận này
  6. Le Minh

    Aug 25. 2014

    doc cau chuyen ma long toi ko kim dc nuoc mat….

    Phản hồi cho bình luận này
  7. Le Minh

    Aug 25. 2014

    doc cau chuyen ma trong long toi ko kim dc nuoc mat… pun

    Phản hồi cho bình luận này
  8. xuan

    Aug 21. 2014

    hay

    Phản hồi cho bình luận này
  9. นี น้องนี

    Jul 24. 2014

    That la cam dong …..nc mat cu tuon khj doc truyen nay

    Phản hồi cho bình luận này
  10. Mr.N

    Jul 02. 2014

    Chắc là anh đã vô cảm rồi V ơi … Là vì em đấy !!!

    Phản hồi cho bình luận này
  11. hoang anh

    Jun 23. 2014

    doc xong tu nhien minh thay buon va dau long qua. khong the khoc noi nua, muon khoc nhung thay dau long. cau mong cho tren doi nay khong co nhung manh doi nhu vay hy vong chi co trong tieu thuyet ma thoi.

    Phản hồi cho bình luận này
  12. ngoc nam

    May 02. 2014

    that bun va cam donng doc xong khoc lun ak

    Phản hồi cho bình luận này
  13. long

    Apr 23. 2014

    that la cam dong

    Phản hồi cho bình luận này
  14. Góc cuộc sống

    Apr 17. 2014

    Lần thứ 2 tôi đọc mà vẫn cảm động. Cảm ơn tác giả.

    Phản hồi cho bình luận này
  15. quyên

    Mar 25. 2014

    đọc câu truyện 3 lần mà vẫn khóc à

    Phản hồi cho bình luận này
  16. hien ha

    Jan 09. 2014

    hay cam dog lam

    Phản hồi cho bình luận này
  17. Langtu

    Jan 02. 2014

    Hay quá.
    Một thằng ko sợ trời, ko sợ đất như tôi đây mà cũng không cầm được nước mắt.
    Cảm ợ tác giả, tạo nên câu chuyện hay.

    Phản hồi cho bình luận này
  18. nguyen van tien

    Nov 30. 2013

    Cam dong qua toi ko biet cau chuyen co thuc te ko nhung toi da roi rat nhieu
    nuoc mat .bay gio chi nho lai cau chuyen tih yeu cadong do nuoc mat toi lai
    roi ko ngung .cam on nhung tac gia da cho toi cam nhan dc tinh yeu chan thanh va cao ca .cau chuyen nay co that thi toi rat kham phuc nguoi phu nu trong tac pham

    Phản hồi cho bình luận này
  19. Le minh duc

    Nov 29. 2013

    Day la lan thu 3 toj doc lai cau chuyen ke tu ngay 2 ngay truoc.moj lan xem nuoc mat toj laj chay trog tjm toj laj dau thac laj ,co hong toj la ngen cung nhu co gj do mac laj khj doc den nhung trang nhat ky cua chj vjet cho a trong suot 4 nam .cung la 1 chu ” đợi “.toj cam nhau duoc nhung trang gjay nhung dong chu do da tham uot nhung gjot nuoc mat cua chj lan noj su nho thuog .taj sao 1 tjnh ju cao thuong vay ma ong troj ko cho ho sog hp voj nhau tron doj.neu ong troj mun thu thach tjnh ju cua ho thj thoj gjan 4 nam cung da wa du gjan nan dau kho cho ka 2 nguoj roj.taj sao phaj de ho xa nhau maj maj.neu toj la a ay du nguj ay da dj maj ko ve thj doj doj kjep kjep nay toj van maj ju 1 nguj con gaj do.va nuoj day con khon lon.neu ong troj chn toj 1 deu uoc toj se uoc” kjep sau duoc lam phu the voj nguj do 1 lan nua de toj tra bu dap cho co ay nhung gj kjep nay co ay da chuj dau kho vj toj.toj ko pjt aj da vjet ra cau chuyen nay co that hay ko.neu cau chuyen nay co that.trong hoan canh luc do cho toj lam nguj thu 3 pjt su that la the.toj se dung gjua troj thet that to de ong troj nge thay” ong o tren cao ong co mat ko?taj sao phaj de chj ay nhu the nay.chj da mo co cha me phaj chuj kho cuc 20may nam nay roj.taj sao ong ko thuog xot ma cho chj 1 cuoc song hp voj nguj ma chj da doj 4 nam wa chj da song pang njem tjn pang su hy vong .ma ong con lay dj sjnh mang cua chj.cnguj toj chu tjm duoc 1 tjnh ju cao thuog nhu vay.o csog nay toj cung ko nuot tjet deu gj nua.ong hay cho chj song laj de ho duoc hp.toj se doj mang dum cho chj ngay bay gjo.” su ra dj cua toj co the dem laj 1 thu gj do cao thuog toj sang san hj sjnh.cam on cac pan da nge noj long cua toj

    Phản hồi cho bình luận này
  20. chien

    Nov 23. 2013

    cau chuyen wa hay…that la cam dong…csong lun lam ng ta hp…nhug nguok laj cug piet cack lam ng ta daw kho

    Phản hồi cho bình luận này
  21. long

    Nov 07. 2013

    Là con trai nhưng mình đả rơi quá nhiều nước với nhửng câu chuyện hay và ý nghĩa như thế này.cảm ơn các tác giả nhiều nhé!

    Phản hồi cho bình luận này
  22. Ngo thi hong quyen

    Nov 01. 2013

    Tuyet wa, doc waj ma van cu roj nc mat. Thuog cho ng kon gaj bo tat ca vj ket tjh t.y cua ho.

    Phản hồi cho bình luận này
  23. Kendy

    Oct 28. 2013

    Cuoc sog day dua dua e vao cam bay,cuoc sog dua day day e vao Vog xoay cua dong Tien. Ngoa Ho ngoa bi nan Hoa cot…ko gi la tron ven ca Nhug niem tin Thi Mai Mai tron ven neu chug ta pit cach lag nghe that ki.

    Phản hồi cho bình luận này
  24. Sanghuynh

    Oct 22. 2013

    Cau chuyen that cam dong.nhung cam dong hay dong cam cho nhan vat trong truyen ke thì chuyen cung da roi. “nếu” có duoc chữ “nhẫn” trong cau chuyen thi moi viec se ket thuc co hau.

    Phản hồi cho bình luận này
  25. Cần sa

    Oct 22. 2013

    sống trên đời tri kỷ là một nửa. Biết bao giờ mới tìm được nửa thứ hai. Trời sinh ra ta 1+1=2, cớ sao lại có 2:2=1.

    Phản hồi cho bình luận này
  26. DungNhin AnhKhoc

    Oct 12. 2013

    Mong la ket tinh t.y cua anh chi se khoe manh ! ;(

    Phản hồi cho bình luận này
  27. phuong

    Oct 12. 2013

    qua sot xa…..em da khoc vi thuong cho t.y cua anh.nhung hay vung vang nen a ak.con co tuong lai va cuoc song phia truoc ma anh.em chuc anh thanh cong nhieu hon nua trong cuoc.nhung a ak a hay yeu thuong dua nho that nhieu nhe vi no rat dang thuong ma.

    Phản hồi cho bình luận này
  28. phuong

    Oct 12. 2013

    A phai hoc cach chap nhan thoi.co buon,co khoc,co dau thj thoj gjan cung se troj qua va cung the quay lai nhu ngay xua duoc.du buoc dau se rat kho khan vi vua lam cha lai vua lam me ma.e hieu no se rat kho khan.nhung e hy vong a vuot qua dc.a hay y thuong dua nho that nhieu,bu dap that nhjeu cho no.e chuc a se thanh dat trong cuoc song va cung hy vong a tim duoc nguoi nao do y thuong ca a va dua tre that nhjeu.

    Phản hồi cho bình luận này
  29. Huong

    Oct 11. 2013

    Tai sao luc nao cug phai co mot nguoi chet.

    Phản hồi cho bình luận này
  30. mandy nguyen

    Oct 10. 2013

    dox ma nc mat cu roj toj ngkjep nu ckjh ghe

    Phản hồi cho bình luận này
  31. Trai dat cang

    Oct 07. 2013

    Tao khóc roj day..

    Phản hồi cho bình luận này
  32. hoangthach

    Oct 06. 2013

    1nguj dj de laj cho 1nguj doj.gjo 1nguj ra dj de laj cho 1nguj dau,tren doj dung la chung ta koh don duoc.chu ngo va neu ca

    Phản hồi cho bình luận này
  33. Nguyễn Tiến Minh

    Oct 03. 2013

    nếu đời không có chữ nếu thì cô gái này không phải chịu một sự đau đớn về tam hồn và thể sác như này!!!!!

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn