Đừng gọi tôi là hiệp sĩ

Vụ cô gái chạy xe SH bị cướp chém gần lìa tay dưới chân cầu Phú Mỹ diễn ra đã hơn hai tháng. Nghi can đã bị bắt. Chị Nguyễn Thị Ngọc Thuý, nạn nhân vụ cướp cũng đã xuất viện. Nhưng nhiều người vẫn xúc động với chi tiết được tường thuật qua báo chí: một người đàn ông đã chở cô gái tới bệnh viện cấp cứu trong khi số đông e ngại đứng nhìn nạn nhân bê bết máu nằm bên vệ đường. Chúng tôi vừa gặp lại người đàn ông ấy, anh Đặng Văn Nỡ, 43 tuổi.

Anh Đặng Văn Nỡ

Anh Đặng Văn Nỡ. Ảnh: Trọng Văn

Anh Nỡ gợi ý điểm hẹn là quán nước mía trên con đường nhỏ trước nhà anh ở quận 2. Mang khuôn mặt hiền lành, dáng ốm và nước da đen đặc trưng của người làm mướn, anh đề nghị không gọi anh là hiệp sĩ bởi “việc làm ấy là bình thường”.

Anh Nỡ kể: trên đường về sau khi bán hàng cho người ta, lúc xe đổ dốc cầu Phú Mỹ một đoạn, qua ánh đèn xe qua lại anh thấy một nhóm người tụ tập. Cứ tưởng bọn trẻ đánh nhau gì đó, nhưng khi tới gần hơn anh thấy một cô gái đang nằm dưới đất, có mấy thanh niên tay cầm mã tấu vây quanh. “Tui chỉ kịp dừng xe cách một đoạn, kêu lớn nhằm doạ chúng: “Tụi bây làm gì đó?” Có một đứa trong nhóm trả lời: “Hỏi cái gì!” rồi chạy tới phía tui”. Rất may cách đó không xa có một chốt dân phòng, anh liền chạy đến trình báo sự việc rồi lập tức quay lại hiện trường đuổi theo bọn cướp. Đuổi một đoạn đường dài thì mất dấu, anh quay lại xem cô gái có sao không. Lúc đó người tụ tập rất đông quanh cô gái bê bết máu do bị chém vào tay. Anh lập tức dìu cô gái lên xe, chở đến bệnh viện quận 2 trong tình trạng một tay lái xe, một tay vòng ra sau đỡ nạn nhân bởi cô gái đã ngất xỉu.

Trong lúc các bác sĩ sơ cứu, anh điện thoại về nhà kêu vợ mang tới 2 triệu đồng phòng khi phải đóng viện phí. Tiền chưa kịp mang đến thì các bác sĩ ở đây yêu cầu chuyển nạn nhân về bệnh viện Nhân dân Gia Định. Anh đề nghị được đi theo xe cấp cứu. Sau khi hội chẩn, bệnh nhân được yêu cầu chuyển tới bệnh viện Chấn thương chỉnh hình, anh lại theo xe: “Làm thủ tục cho cô gái ở phòng cấp cứu, nói tui là người dưng, thấy cổ bị cướp, thương tích nặng như vậy nên giúp, các bác sĩ không thu viện phí và chăm sóc tận tình. Sau khi cô gái tỉnh lại, tui chủ động liên lạc cho người nhà cổ. Lúc họ tới thì tui mới an tâm đi về”. Khi đó là 4 giờ sáng…

Thông tin anh cung cấp cho cơ quan điều tra cùng đặc điểm nhận dạng bốn tên cướp đã góp phần giúp công an tóm gọn nghi phạm sau đó không lâu.

Ít ai biết đằng sau việc thiện anh làm, lại là nỗi lo của người vợ, dù cảm thông nghĩa cử của chồng. Đâu chỉ lo trong cái đêm anh theo xe cấp cứu từ bệnh viện này qua bệnh viện khác, còn nỗi sợ bị đồng bọn băng cướp trả thù – tâm lý bình thường của một người vợ toan lo nghèo khó với xe hàng rong cùng chồng nuôi hai con ăn học. Với vợ, anh cười xuề thuyết phục: “Cứu người thì tốt chứ không có sao đâu”. Với người bảo anh ôm rơm nặng bụng, anh cũng chỉ cười: “Hàng xóm giúp nhau có gì đâu mà kể công” (vì về sau này anh Nỡ mới biết cô gái mình cứu ở cách nhà không xa).

Vợ chồng anh vẫn đang quày quả mưu sinh, dồn tình thương và niềm kỳ vọng vào hai con. Mong ước của anh là công việc ổn định, để những dịp tết nhất như thế này sắm được đồ tết, mua đồ mới cho con.

Có một điều ngạc nhiên là ad (webcamdong) đã đọc loạt bài báo nói về vụ án này nhưng vẫn chưa hiểu tại sao lúc đó công an lại không cử một người ở lại để cấp cứu nạn nhân cũng như giữ lại nhân chứng như nhiều hiệp sĩ bắt cướp hay làm. Nếu các bạn để ý, các hiệp sĩ săn bắt cướp lúc nào cũng đi từ 2 người trở lên, không phải ngẫu nhiên hay đi đông vì sợ cướp, mà đi như vậy để khi gặp cướp thì người ngồi sau sẽ nhảy xuống bảo vệ hiện trường (sơ cứu nạn nhân nếu có và bảo vệ nhân chứng), khi đó người cầm lái sẽ đuổi theo bọn tội phạm. Trong câu chuyện này tôi rất khâm phục anh Nở, nhưng bù lại rất hoài nghi lòng dũng cảm của các anh công an lúc này, phải chăng các anh sợ bọn chúng đông nên phải đi đông như thế hay sợ sẽ không bắt được trọn ổ mà nỡ lòng nào không để lại một anh chiến sĩ nào ở lại cấp cứu nạn nhân trong cơn nguy kịch, hay các anh nghĩ sẽ có người dân lo tốt việc đó? Đó là còn chưa nói đến trách nhiệm của các bạn chốt dân phòng mà anh Nở trình báo, sao không thấy cùng đến bệnh viện với nạn nhân, tại sao anh Nở lại đèo chị Thúy một mình đến bệnh viện, đối mặt với hàng đống rủi ro – rắc rối tới, đó mới chính là lòng dũng cảm… Đó là suy nghĩ cá nhân của tôi, các bạn có thông tin hãy giúp tôi và nhiều người dân được rõ!

(Webcamdong.com trích SGTT)

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------

1 Phản hồi đến “Đừng gọi tôi là hiệp sĩ”

  1. Thanh Hương

    Feb 16. 2013

    cám ơn tác giả đã đăng bài viết này! Báo chí chỉ đăng cô gái đi xe SH bị chặt tay ở Càu Phú Mỹ nhưng lại không phải ai cũng được biết về nhân vật tốt bụng này.
    Cám ơn Anh Nở, cám ơn việc làm của anh để em và mọi người hiểu ra rằng :” Cuộc sống này cái Tốt luôn tồn tại, dẫu rằng cái Tốt vẫn còn phải đấu tranh nhiêu lắm với Cái Ác, với Sự Hờ Hững Vô Tâm của con Người,! ”
    Cầu Mong cho những người lương thiện như anh sẽ có cuộc sống tốt đẹp, hạnh phúc !

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn