Hữu dụng và vô dụng

     Ngày xưa, khi người con thứ của Câu Tiển bị vua Sở bắt giam vì tội giết người . Lúc này ở nước Sở có một vị tiên tri tên là Trang Sinh rất được vua Sở tôn kính và sùng bái – Câu Tiển biết được chuyện này, nên thảo 1 lá thư, kèm theo 100 nén bạc sau đó gọi đứa con út của mình nói:

– Con hãy mang lá thứ này cùng với lá thư của ta, đem tới nhà Trang Sinh, hầu giải nạn được cho anh của con

     Người con trai cả nghe được chuyện này và tranh nhiệm với em của mình, chỉ với cái cớ là huynh trưởng !!! – Câu Tiển nhất quyết không cho, nhưng vì phu nhân của ông ta đã tiếp lời của con trai trưởng mình, năn nỉ, lý lẽ cho con nó được đi !!! Câu Tiển uất lắm, nhưng đành vì phu nhân mà ngậm bồ hòn làm ngọt

     Vậy là người con trai trưởng của Câu Tiển đem thư và vàng tới nhà Trang Sinh – Nhận thư và vàng của Câu Tiển xong, Trang Sinh dặn dò kỷ với người con trai trưởng:

– Ngươi hãy về đi , đừng bao giờ quay trở lại đây và đừng bao giờ hỏi là làm sao em của ngươi được tha!

Người con trưởng một lòng vẫn muốn ở lại để mong xem cho được cách giải quyết của Trang Sinh, ngoài ra anh ta còn đem tiền vàng để mua chuộc các quan chức lớn nhỏ trong triều Sở

Về phần Trang Sinh – ông đã âm thầm vào chầu vua Sở và nói rằng:

– ” Muôn tâu Bệ hạ Sao Mỗ chiếu nước Mỗ, một điềm xấu
– Thế làm cách nào để trừ khử nó ?
– Làm đức

Vua Sở nghe nói vậy, liền ra chiếu chỉ ân xá cho các phạm nhân trong triều. Con trai trưởng của Câu Tiển nghe được tin này, biết chắc là vua Sở sắp ân xá cho tù nhân, anh ta đem lòng sinh nghi Trang Sinh. Anh ta đã quay trở lại nhà Trang Sinh, vừa mới bước vào ngõ, Trang Sinh đã hỏi:

– Sao ngươi chưa về ???
– Tiên sinh cho hỏi, có phải là Đức vua sắp ân xá cho tù nhân?

Một người như Trang Sinh thì đâu có lạ lẫm gì thói đời ấy! Ông liền bảo con trai trưởng của Câu Tiển:

– Ngươi vào nhà lấy tiền vàng mà về đi!

vo-dung

Vô dụng

Con trai của Câu Tiển mừng thầm trong bụng là không những mình đã đắc nhiệm mà còn không mất của ! Anh ta vội vào nhà lấy tiền vàng lại và về thẳng một hơi.

Sau chuyện ấy, Trang Sinh lại vào chầu vua Sở:

– Muôn tâu Bệ hạ, tiểu thần nghe người ta đồn rằng ” Đức vua cho lệnh ân xá là vì con trai của Câu Tiển đó thôi ! Vì Câu Tiển là một quân vượng giàu có!”

Vua Sở nghe vậy đem lòng tức giận, liền hạ lệnh chém đầu con trai thứ của Câu Tiển ngay lập tức.

Ngày đưa tang cho con trai của Câu Tiển – phu nhân của ông và hai con trai khóc lóc thảm thiết – Còn Câu Tiển cười trong bụng mà than rằng:

“Ta chẳng lấy làm lạ, ta biết chuyện này sẽ xảy ra. Thằng trưởng từ nhỏ đã sống với ta, chịu cảnh cơ hàn cùng ta – còn thằng út chỉ mới sinh đây thôi, làm sao mà biết cơ hàn là gì, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phung phí! – Than ôi, thằng trưởng chịu cực nhiều rồi thì tiếc của nên mới gây ra cơ sự này! Nếu như để thằng út đi thì bây giờ cha con ta đã được đoàn tụ, vì thằng út đâu có biết tiếc của!”

(Những câu chuyện cảm động – Trích Internet)

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------

Hãy trở thành người bình luận đầu tiên.

Bình luận của bạn