Lau nước mắt đi anh

Quán cafe chiều trên con đường thênh thang. Gió thổi bay làn tóc em. Trước mắt tôi đã không còn là người con gái yếu đuối và cần che chở bởi đôi bờ vai quen thuộc này nữa. Có lẽ tôi đã thực sự mất em rồi.

Tôi muốn thuê ngay một chiếc xe đạp đôi và cùng em đạp, em sẽ ngồi ghế trên và cứ để mái tóc dài buông cho gió đùa nghịch. Tôi sẽ kêu lăn tăn vài câu, đại loại:

– Tóc em cứ dính hết vào mặt anh. Em buộc lại ngay đi nào!

Và em sẽ quay lại cười, nguýt một cái thật dài:

– Kệ em…

Em cứ hồn nhiên như thế cho đến một ngày, tôi được nhận vào một công ty nước ngoài và cơ hội thăng tiến mở ra. Cuộc sống hiện đại và sành điệu cuốn tôi đi đến một nơi rất xa nơi em đang đứng.

Mỗi ngày, tôi vẫn nhận được tin nhắn của em, những tin nhắn yêu thương đến khó chịu. Tôi có cảm giác, em đang bám chặt tôi, em làm cho tôi nghẹt thở vì sự quan tâm thái quá! Tôi thản nhiên không nhắn lại.

Rồi, có một buổi chiều nào đó. Em nhắn tin rằng: “Em bị ốm và rất nhớ anh”

Khi ấy, tôi đang ở Tam Đảo cùng sếp. Tôi nhắn tin cho em vài câu đại loại là cố gắng, khi về tôi sẽ mang quà cho em. Để rồi, sáng hôm sau, tôi về vội vì sếp bị cúm cần người chở đi làm.

Hình ảnh em cứ mờ nhạt dần trong trái tim tôi. Mọi kỉ niệm với tôi lúc ấy về những buổi sáng chở em đi ngắm sương và khu chợ sớm, buổi chiều ngồi bên nhau nói về bình minh và những đêm ngào ngạt hương hoa sữa chỉ còn là những thứ phù phiếm tầm thường.

Tôi bảo em: “Đã là đàn ông thì phải thật nhiều tiền và thật đào hoa”.

Tôi kể cho em nghe về việc đám đồng nghiệp nữ xinh đẹp trầm trồ khen tôi thế nào. Về cuộc ganh đua của họ để được tôi chở đi ăn sinh nhật sếp. Tôi nói những lời ấy khi em ốm liệt giường… Tôi đưa cho em một số tiền và nói sẽ trở lại sớm. Thực sự, lúc ấy, tôi không nhớ khuôn mặt và thân hình em như thế nào.

lau-nuoc-mat-di-anh

Lau nước mắt đi anh

Có quá nhiều thứ đang bốc lửa trong đầu tôi. Ý nghĩ về căn nhà trong mơ, xe xịn và những lời trầm trồ của biết bao kẻ dưới chân làm tôi quay cuồng.

Em đã khóc khi tôi đang say sưa kể. Em khóc nghe nức nở và não ruột quá! Em bảo: “Anh thay đổi thực sự rồi…”.

Lúc ấy, tôi mong em nói lời chia tay biết mấy. Nhưng em không làm thế. Tôi muốn được giải thoát và cũng sợ sẽ là tàn nhẫn quá nếu tôi nói chia tay.

Em, thân hình tàn tạ, tâm hồn yếu đuối cần được che chở. Bàn tay gầy guộc và đôi mắt đờ đẫn: “Em sẽ không sống được nếu chúng mình chia tay”.

Tôi không biết trả lời sao. Tôi vẫn âm thầm hẹn hò với vài cô gái khác.

Có hôm em bất chợt đến khi tôi đang tổ chức sinh nhật cùng một người tình, ánh đèn lung linh và rượu vang, bánh sinh nhật, những nụ hôn ngây ngất.

Em òa khóc và bỏ chạy. Ngoài trời, tôi nghe mưa tầm tã, gió lạnh thấu xương.

Đêm ấy, tôi nhận được một tin nhắn: “Mình chia tay, anh nhé!”.

Tôi không nhắn lại. Nhìn người đẹp đang nằm trong lòng mà trái tim tôi dấy lên một niềm chua chát. Tôi cứ day dứt hỏi mình: “Có phải tôi đã hết yêu em?”.

Từ ngày ấy, không bao giờ em nhắn tin cho tôi nữa.

Sáng nay, một buổi sáng mệt mỏi. Tôi lê người tới công ty sau những chán chường vì bao cuộc tình chóng vánh. Các người đẹp đều rời xa tôi để đến một bến bờ khác, những đại gia khác. Tôi bỗng nhận ra, chưa bao giờ họ yêu tôi cả.

Và cũng buổi sáng hôm nay, tôi gặp em. Thoạt đầu, tôi không nhận ra chính em, người tôi yêu và bên tôi suốt 3 năm trời đằng đẵng.

Em mặc một chiếc váy xanh dịu dàng, làn tóc mềm mại lả lướt. Em bước xuống cùng sếp tôi nhẹ nhàng và tự tin như vừa bước ra từ một thế giới khác.

Tôi đắm đuối nhìn em. Bất giác định gọi, nhưng chợt hiểu ra rằng: Em đã không còn thuộc về tôi nữa.

Em cười, nụ cười thật rạng rỡ. Em bảo với sếp, chúng tôi là bạn và đồng hương thân thiết. Và em mời tôi cafe để cảm ơn.

Gió thổi làm bay tóc em. Tôi muốn vuốt ve mái tóc ấy quá.

– “Anh khóc à? Lau nước mắt đi anh”

Webcamdong.com trích Internet

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------


Bạn không thể thoát khỏi trách nhiệm với ngày mai bằng cách trốn tránh nó hôm nay

9 Phản hồi đến “Lau nước mắt đi anh”

  1. hoang thi ngoc dung

    Th7 08. 2013

    Toi cung da tung yeu 1 nguoi nhu vay..nhung that su toi chua bao gio can dam de noi rang : em rat can anh.Boi vi toi biet, su nghiep, cong danh cua anh moi la dieu anh can den….Toi co the lam gi khi minh qua be nho?

    Phản hồi cho bình luận này
  2. Nhu Huynh

    Th6 15. 2013

    hoi hân muôn mang!

    Phản hồi cho bình luận này
  3. vo danh

    Th5 24. 2013

    1 cau truyen buon qua! ket cuc thi ca nguoi con trai va con gai deu mang 1 chu ‘han’ trong mih. con trai thi ‘hoi han’ vi ko tran trong mot ty that dep, con gai ‘cam han’ vi nguoi da lam mat no. hy vong co mot cai ket dep danh cho ca 2 nguoi dang sau nhung phu phiem, xa hoa ve vat chat.

    Phản hồi cho bình luận này
  4. mi ai

    Th4 30. 2013

    Co le nguoi con trai trog cau chuyen nay ko tan nhan ko ich ky chj don gjag ka wa tham ma thui cug nhu nguoi mjh y z thui mjh ko trach Aj ca t/y la njem dau nhu the doc cau chuyen nay mjh ko cam dog j ca vj do la gja doj ma

    Phản hồi cho bình luận này
  5. Nước Mắt

    Th4 07. 2013

    Hajzz. Ngốc… Dah mat r m0j thay h0j han

    Phản hồi cho bình luận này
  6. Phong

    Th3 27. 2013

    Nen tran trong n~ j mjh co.dug vj vat chat trc mat ma dah mat dj 1nguoi…

    Phản hồi cho bình luận này
  7. le ngoc son

    Th3 26. 2013

    tai sao cung la 1 nguoi dan ong ma giot nc mat cu roi ko co muc dich gi hat z chu……….buon,,,

    Phản hồi cho bình luận này
  8. Hongngoc

    Th3 14. 2013

    Hoi tiec cung muon roi ngươi ta se chi hoi tiec khi mà that sư da mat mot thư j đó

    Phản hồi cho bình luận này
  9. sieunhan

    Th3 13. 2013

    Tại sao khi mất đi rồi mình mới cảm thấy hối tiếc chứ ?
    Có phải mình quá ích kỷ chăn?

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn