Mẹ ơi, mẹ có nhớ con không?

Tình cờ mình vào trong 1 diễn đàn tìm kiếm bài viết về loài mèo mình đã đọc được câu chuyện này do admin dịch ra từ tiếng anh. Tôi đã bật khóc khi đọc bài này do tôi rất yêu mèo, khi gặp 1 chú mèo bị bỏ hoang trên đường mà làm cho tôi cảm thấy buồn lắm mình thì không có khả năng đem về nuôi được…đằng này là bối cảnh chú mèo bị bỏ rơi và nó đã chết …

Do You Remember Me?

I remember when you loved me, when you held me in your arms and snuggled me.
I remember when you stroked me and kissed me and told me how handsome I was.
I remember how you used to brush my coat and wipe me down with a soft cloth.
I remember sleeping next to you in a big bed, lying on your pillow beside your sweet smelling hair.
I remember the toys you bought me, how you played with me; oh! What joyful fun!
I remember how every morning I would purr and gently touch your cheek with my soft paw to awaken you.
I remember your sweet smile, and how you would sing out “good morning, my precious”, when your eyes opened.
I remember the delicious food you used to give me, how there was always plenty to eat.
I remember how very much I loved you, adored you, worshiped you!
Do you remember me?

I remember when you brought the man home and introduced him to me.
I remember that you said he was your husband; that you loved him and that he would love me, too.
I remember that the man did not smell like a cat lover, but that if you loved him, then I would try to love him, too.
I remember that the man was loud and he would frighten me with his hard footsteps.
I remember that the man was not cruel to me, but indifferent to me as I begged him to stroke me.
I remember when the man said cats do not belong in the bedroom and then I no longer was allowed to sleep on your pillow.
I remember how I missed awakening you every morning.
Do you remember me?

I remember when you came home one day with a sweet smelling bundle in your arms.
I remember you held it gently, snuggled it closely and told me that it was your baby and that you loved it.
I remember thinking that if you loved it, I would love it, too.
I remember being curious about it and sniffing it often, for it smelled like you, but it was small like me.
I remember the man being fearful as I sniffed the baby. The man said that I would hurt the baby.
I remember being put outside, where I had never been before, and it scared me so badly!
I remember sitting on the porch, crying and begging you to let me back inside.
I remember that you never came to the door to let me in.
I remember that night when the other cats came,they watched me from the darkness and hissed at me.
I remember that I was so afraid they would hurt me; I had no claws and could not defend myself!
I remember huddling miserably against the door at night; afraid, and lonely.
I remember the man saying that I kept him awake at nights with my cries, so I had to go away.
I remember you putting me into a box, and that you would not even meet my eyes.
Do you remember me?

I remember being tossed from the moving car, box and all; and how much it hurt hitting the hard ground.
I remember escaping from the box and having no idea at all as to where I was; where you were.
I remember waiting there, for days, hoping you would come and save me.
I remember being hungry, thirsty, lost, alone, and afraid.
I remember looking for food, being so hungry, rummaging in garbage cans for something to eat.
I remember other cats chasing me, scratching me, and biting me because I was in their territory.
I remember trying to find you; scent you on the breeze. And I could not sense you anywhere.
I remember running and looking for you; running until my paws bled.
I remember how my once glossy coat became matted and dull; my once robust body, gaunt from hunger.
I remember the monster with the very bright eyes as it swooped down upon me in the road.
I remember the pain, horrible pain and the feel of my blood as it ran from my mouth.
I remember not being able to move; my legs did not work anymore.
I remember needing you more than I had ever needed you before in my life. And yet you did not come.
I remember how very much I loved you as I lay there dying alone, afraid, and in terrible pain.
Do you remember me?

meo-con
Con nhớ mẹ lắm
Mẹ ơi, mẹ có nhớ con không?
Con nhớ mỗi khi mẹ thương con, mẹ bế con trên tay rồi ôm con vào lòng.
Con nhớ khi mẹ âu yếm con, mẹ hôn con và nói với con rằng con của mẹ thiệt là đẹp trai.
Con nhớ mẹ chải lông cho con và lau mình cho con bằng cái khăn thiệt là mềm.
Con nhớ con được ngủ kế bên mẹ trên cái giường bự, được nằm trên gối, cạnh bên mái tóc của mẹ thơm thiệt là thơm.
Con nhớ những thứ đồ chơi mẹ mua cho con và mẹ con mình chơi với nhau vui thiệt là vui; Ôi, vui lắm mẹ ơi!
Con nhớ mỗi sáng con kêu grừ grừ và nhè nhẹ lấy chân con khều vào má mẹ để gọi mẹ dậy.
Con nhớ nụ cười ngọt ngào của mẹ và nhớ mẹ nói như hát “Chào buổi sáng, bảo bối của mẹ” khi mẹ mở mắt ra.
Con nhớ những thứ thức ăn ngon lành mà mẹ mua cho con và con luôn có sẵn bao nhiêu là thức ăn.
Con nhớ con đã yêu, đã ngưỡng mộ, đã tôn sùng mẹ biết bao.
Mẹ ơi, mẹ có nhớ con không?Con nhớ khi mẹ dẫn một người đàn ông về nhà và giới thiệu ông ấy với con.

Con nhớ mẹ bảo rằng ông ấy là chồng mẹ, rằng mẹ yêu ông ấy và rằng ông ấy cũng yêu con nữa.
Con nhớ cái ông ấy chẳng có hơi hướm gì của một người yêu mèo cả; nhưng mà thôi, mẹ đã yêu ông ấy thì con cũng sẽ cố yêu ông ấy, mẹ ạ.
Con nhớ ông ấy luôn to tiếng và luôn làm con sợ vì những bước chân nặng nề.
Con nhớ ông ấy tuy không độc ác gì với con nhưng hoàn toàn dửng dưng khi con van nài ông ấy nựng con một chút.
Con nhớ ông ấy bảo rằng mèo không được vào phòng ngủ và thế là con không được phép ngủ trên gối của mẹ nữa.
Con nhớ con đã không thể đánh thức mẹ dậy vào mỗi buổi sáng.
Mẹ có nhớ con không hở mẹ?

Con nhớ có một ngày nọ mẹ về nhà với một cái gói thơm tho trên tay.
Con nhớ mẹ nâng nó lên thật nhẹ, ôm nó vào lòng thật chặt và nói với con rằng nó là con của mẹ và mẹ yêu nó lắm.
Con nhớ con đã nghĩ rằng nếu mẹ yêu nó thì con cũng sẽ yêu nó thôi.
Con nhớ con đã tò mò về nó, cứ ngửi nó hoài vì nó có mùi y như mẹ nhưng lại bé tí y như con.
Con nhớ cái ông ấy thấy sợ khi con hay ngửi thằng bé. Ông ta bảo con có thể làm nó bị thương.
Con nhớ con đã bị tống ra bên ngoài, nơi mà con chưa bao giờ phải ra, và nỗi kinh hoàng của con mới thật là tồi tệ.
Con nhớ con đã ngồi ngoài hàng hiên, khóc lóc van xin để được mẹ cho vào nhà.
Con nhớ mẹ đã chẳng hề bước chân ra cửa để cho con vào.
Con nhớ đêm đó lũ mèo bu tới, chúng nó nhìn con từ trong bóng tối và huýt sáo chế nhạo con.
Con nhớ con rất sợ chúng nó cắn con vì con đâu còn móng vuốt để mà tự vệ.
Con nhớ con đã nằm co quắp cả đêm ở cạnh cửa; sợ hãi và cô đơn.
Con nhớ ông ấy bảo tiếng kêu khóc của con làm mất giấc ngủ của ông ta, vì vậy mà phải tống cổ con đi thôi.
Con nhớ mẹ đã bỏ con vô cái hộp và thậm chí chẳng thèm nhìn vào mắt con một lần nào cả.
Có khi nào mẹ nhớ tới con không, mẹ ơi?

Con nhớ cái hộp cùng với mọi thứ trong đó đã bị vứt khỏi cái xe đang chạy, và nó đã đập mạnh xuống mặt đường cứng như thế nào.
Con nhớ sau khi thoát ra khỏi cái hộp, con không tài nào hiểu nổi là con đang ở đâu và mẹ đang ở đâu.
Con nhớ là con đã chờ ở đó, suốt mấy ngày liền với hy vọng mẹ sẽ đến cứu con.
Con nhớ con thấy đói, khát, lạc lõng, cô đơn và sợ hãi.
Con nhớ con đói quá phải đi lục thùng rác để kiếm chút gì đó để ăn.
Con nhớ những con mèo khác đã rượt con, cào con, cắn con vì con dám xâm phạm lãnh địa của chúng.
Con nhớ con đã cố gắng tìm mẹ, cố đánh hơi mẹ trong từng cơn gió nhẹ. Và con chẳng thể cảm nhận được mẹ ở đâu hết.
Con nhớ con đã chạy đi kiếm mẹ, chạy nhiều đến nỗi bàn chân của con rướm máu.
Con nhớ bộ lông của con hồi trước bóng mướt là thế, bây giờ đã ngả màu xám xịt; thân thể con hồi trước khỏe mạnh là thế, bây giờ gầy còm vì đói.
Con nhớ con quái vật có những con mắt sáng rực đã đâm bổ vào con trên đường.
Con nhớ nỗi đau đớn, đau khiếp lắm mẹ ơi! Và con cảm thấy máu của con đang ộc ra đằng miệng.
Con nhớ con không thể cử động được, mấy cái chân con không nhúc nhắc được tí nào cả.
Con nhớ con cần mẹ hơn bất cứ khi nào con đã từng cần mẹ trong suốt cả cuộc đời con. Vậy mà mẹ cũng không đến với con!
Con nhớ con đã yêu mẹ nhiều biết bao nhiêu, nhiều như nỗi cô đơn, sợ hãi và đau đớn khủng khiếp của con bây giờ khi con đang nằm chết ở đây.
Mẹ ơi, mẹ có nhớ con không hở mẹ?

Lời tác giả: “Tôi viết bài này ngay sau khi tôi phải xử lý một con mèo chết mà mọi dấu hiệu đều cho thấy là nó đã bị bỏ rơi”.

Bà cũng gửi đến chúng ta lời nhắn nhủ mạnh mẽ là chúng ta phải luôn luôn ghi nhớ trong óc trong tim mình, dù ta có nuôi thú nuôi hay không, là luôn có những con vật bị ngược đãi, bị bỏ rơi, bị thương, hay lang thang không nhà. Bà nhấn mạnh: “Bài thơ trên có làm bạn xúc động tí nào không? Nó làm bạn phải khóc chứ? Nó có khuấy lên trong bạn điều gì khiến bạn muốn mở lòng ra giúp đỡ không? Nếu có, hãy làm gì đó đi chứ! Đừng có ngồi đó rồi nghĩ là bạn có thể hay phải làm gì để giúp những con thú bị ngược đãi. Hãy nhấc mông của bạn lên và làm ngay một điều gì thực tế đi!Hãy mở trí, mở lòng, mở rộng cửa nhà và nhiều khi mở hầu bao của bạn nữa. Hãy dùng những khả năng riêng có của bạn để giúp những kẻ không thể tự lo cho nó được”.

“Xin hãy, vì tình yêu Chúa, mà luôn nhớ rằng: Thú vật không phải là đồ dùng một lần rồi bỏ. Chúng có suy nghĩ, có cảm nhận, có ký ức và có thể bị thương tổn”.

Những câu chuyện cảm động – Internet

Thành viên đăng bài viết này: Trang Huỳnh
"Đọc những câu chuyện cảm động không phải để buồn để khóc, mà là để cảm nhận ở đâu đó trên đời này còn có tình yêu thương" - Web Cảm Động.
Subscribe to Comments RSS Feed in this post

2 Thảo luận

  1. Đọc đi đọc lại vẫn khóc, tội nghiệp quáT.T

  2. Ui! Tui đg khóc đây nè sao bà ta ác dzay?

Chia sẻ cảm nghĩ của bạn

Email của bạn được bảo mật và không hiển thị ở đây.

*
*