Mùa bão này con không về được mẹ ơi…

“Ở nhà mưa to lắm con à, gió từng đợt kéo về làm gãy mấy cây chuối sau vườn rồi”. Tiếng mẹ thổn thức ở đầu dây bên kia. Một nỗi nhớ chợt rung lên, lòng con thắt lại.

Mùa này bão lại nổi phải không mẹ?

Con thương lắm mảnh đất miền Trung ấy. Nắng gió miền Trung mang trong mình hình bóng những con người lam lũ quanh năm. Cát bụi chốn ấy mặn nồng trong vị biển nghe sao mà chát đắng cõi lòng. Con yêu biển mỗi khi hoàng hôn về, ánh mặt trời trong vắt phả xuống mặt nước những sắc màu lung linh, huyền ảo. Thả lòng theo cơn gió chiều để nắng mang tình con đi xa. Yêu nhưng con vẫn sợ mẹ à…con sợ khi biển giận giữ, con bất ngờ sẽ chẳng biết níu vào đâu. Những con thuyền đang trôi trên trăm ngàn con sóng kia biết bấu víu vào đâu . Sóng biển mênh mông, con quá bẻ nhỏ, làm sao con giữ chân được sóng khỏi vỗ miên man vào bờ…

Nghe đài báo chiều này bão về… Tại sao quê mình luôn phải hứng chịu sự khắc nghiệt ấy mẹ nhỉ? Miền trung gánh hai đầu đất nước, chiếc đòn ấy đã nặng nề lắm rồi, đã mảnh mai, gầy guộc lắm rồi, đến bao giờ mới hết nỗi nhọc nhằn này hả mẹ? Có phải sẽ chẳng bao giờ hết được phải không mẹ?

Sống xa nhà, xa vòng tay yêu thương của mẹ, con học cách sống tự lập và con hiểu được nhiều điều từ cuộc sống ấy mẹ ạ. Lúc nào mẹ và quê hương cũng luôn ở trong trái tim con. Chiều nay gió sẽ nổi, giật sóng biển gầm gừ, mang theo những cơn mưa trắng ngập lối đi phải không mẹ? Sao nó đi chơi nhanh về thế…

Nhà mình, quê mình lại chống bão, chống lại sự giận giữ đến xé lòng của thiên nhiên. Con vẫn nhớ như in những hình ảnh ghê rợn ấy. Nước nổi lênh láng khắp đồng ruộng, rồi men theo bờ bò vào nhà… Năm ấy làng mình trông ngô vụ đông, ngô mới chỉ nhú lên được bằng một đốt tay người, ấy thế mà một trận gió về… Ngô gãy ngang, bật gốc lên. Thương lắm những mầm non vừa mới nhú. Cây xoài nội trồng mấy mươi năm sai trĩu quả cũng bị gió làm gãy, đập vào mái nhà, ngói rơi lộp độp. Nội buồn nhìn mưa không ngớt. Con thương nội lắm. Nội đã chịu nhiều nỗi đau, xin bão đừng cướp đi những niềm vui giản dị ấy của nội nữa. Mưa cứ rơi. Cha đi đâu vẫn chưa về. Lòng mẹ nẵng trĩu, lo âu.

Mùa bão về lòng mẹ lại đau…

Con thương mẹ những đêm bão về, lá cây xô vào nhau, cành khô rơi lả tả sau hiên nhà.Thao thức mẹ không chợp mắt được lại ra bờ ao xem nước có tràn vào nhà không? Mẹ lo cho mấy chú gà con vừa mới mất mẹ đang kêu chiêm chiếp trong lồng, con bò nằm co ro một góc ve vẩy cái đuôi. Con cũng không ngủ được khi nghe tiếng gió cứ gầm gừ, mưa xối xả trắng cả bầu trời. Đêm đênn nỗi sợ hãi cùng với những âm thanh rờn rợn lòng con lại thao thức.

mua-nuoc-lu-nay-con-ve-duoc-me-oi

Mùa bão này con không về được mẹ ơi…

Mùa bão này con không về được mẹ ạ.

Mùa bão này con chỉ có thể theo dõi qua đài thôi mẹ ạ, con không về cùng mẹ chống bão được. Hà nội cũng đang có mưa mẹ ạ, có gió nhưng gió chỉ lởn vởn rất nhẹ trên những khóm lá xanh bên hiên thôi. “Ở nhà mưa to lắm con à, gió từng đợt kéo về làm gãy mấy cây chuối sau vườn rồi”. Tiếng mẹ thổn thức ở đầu dây bên kia. Một nỗi nhớ chợt rung lên, lòng con thắt lại. Mẹ lại mang nón tơi ra vườn đỡ mấy cây chuối dậy, tính mẹ là như vậy, lúc nào cũng lo lắng, bồn chồn. Năm nay con không ở nhà, mẹ đừng ra vườn một mình nhé. Gió to lắm đấy, chuối gãy mình trồng cây khác. Mẹ cứ ở trong nhà nhé mẹ ?

Con nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ miền Trung nhiều lắm..

Mùa này bão nổi con không về được, mẹ ơi!

Những câu chuyện cảm động sưu tầm.

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------


Đừng quên mĩm cười với bản thân và cuộc sống. Sẵn sàng học hỏi từ những điều nhỏ nhất.

1 Phản hồi đến “Mùa bão này con không về được mẹ ơi…”

  1. Nguyenvanmen

    Nov 15. 2012

    Má ơi! quê mình nghèo mà mưa bão nhiù wá … Cầu xây xong chưa má ,má đi làm nhớ gjư sưc khoe nge … Đêm nay mưa lòng con lại thổn thức

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn