Nếu em là người bình thường

Vì em không hoàn hảo, nên chỉ một câu không muốn anh đi, em cũng không thể nói…

***

Quê em ở ngoài Miền Trung đồng khô cỏ cháy, lên 8 em được cha đưa vào Nam để chữa bệnh.

Đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác nhưng 2 cha con em chỉ nhận được cái lắc đầu của bác sĩ.

Tình cờ có ông giáo sư tiến sĩ từ Hà Nội về khám bệnh cho cán bộ, nên cha cũng đưa em đến khám với một chút hy vong mong manh, nhưng vẫn là cái lắc đầu, ông nói em còn may không nằm một chỗ, đầu óc vẫn minh mẫn. Bị dây thần kinh số 7 thế là tốt lắm rồi…

Rồi em cũng đến tuổi đi học. Như bao bạn cùng trang lứa khác em ôm cặp sách đến trường.

Lại khác với mọi người, em không phải học sinh bình thường nên lúc nào cũng bị trêu chọc nói đủ thứ nhưng em vẫn mặc. Có lẽ tuổi ăn tuối ngủ nên vô tư buồn một lát lại quên. Nhưng rồi em cũng chỉ được học hết cấp 1 rồi không được học nữa. Cô giáo báo em học thông minh nhưng tay em yếu quá, lên cấp 2 bài nhiều lắm em viết không kịp nên cô không cho em lên, thôi em học như vậy là được rồi…

neu-em-la-nguoi-binh-thuong

Nếu em là người bình thường

Hồi đó cái nhìn của mọi người với những người như em một khoảng cách xa vời, họ khinh thường, thậm chí còn xa lánh em chứ không thông cảm và sự đồng cảm như bây giờ. Khi em biết nhìn đời với bao khổ sở, đi đâu cũng bị chế nhạo mặc dù em đã cố gắng né tránh, em chỉ ước giá như mình là người con gái bình thường, em sẽ đánh đối bất kì cái gì để mình được bình thường dù ngắn ngui… Em sẽ học cấp 3 cũng như những thiếu nữ được mặc áo dài thướt tha, có thể bước vào giảng đường đại học rồi có một tình yêu đích thực, một tương lai bay cao bay xa… không phải như bây giờ chẳng dám nhìn ai…

Bước vào tuối 23 mà em chắng tự làm được công việc gì của riêng mình. Em ở nhà phụ mẹ bán hàng. Anh hơn em 1 tuổi, nghề của anh đi bỏ môi các mặt hàng đồ khô trên chiếc xe đạp đủ màu sắc. Anh đến rồi anh đi nhưng em vẫn vô tư.

Rồi đến một ngày anh ngồi lại nói chuyện với em, anh mua 1 cặp vé số đưa cho em 1 tấm, anh bảo nếu chiều nay trúng số có em đi cùng niền vui ấy được nhân đôi.

Từ hôm đó anh và em trở thành đôi bạn thân, lúc nào anh cũng quan tâm chia sẻ và đồng cảm với em, những khi buồn tủi hay mặc cảm anh động viên vỗ về. Ở bên anh em quá nhỏ bé,anh đã cho em một bóng mát để rồi tâm hồn em xao xuyến, tim em tự lúc nào ấp ủ mãi hình bóng anh, dù em vẫn biết rằng giữa chúng ta chênh lệnh quá nhiều.

Nhưng người đời vẫn bảo Cuộc vui nào cũng tàn, chuyện tình nào cũng kết thúc.

Một buối sáng khi ánh bình minh vừa ngả màu, anh đạp xe đến quán em với nét mặt tầm tư, anh nói rằng chú của anh mở lò làm bánh mì, gia đình muốn chuyến anh học nghề này, anh nhờ em em góp ý và quyết định giùm anh với. Em không dám nói gì nhiều, nhưng ruộng lúa bề hề không bằng nghề trong tay, và sau này tương lai đỡ vất vả không nắng không mưa yên tâm hơn…

Chắc từ đây vắng lặng tiếng xe anh rồi…

Vì em không hoàn hảo, nên chỉ một câu không muốn anh đi, em cũng không thể nói…

Nếu kiếp sau em là người bình thường, anh đừng ra đi nhé.

Webcamdong.com trích Internet

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------


Bạn không thể thoát khỏi trách nhiệm với ngày mai bằng cách trốn tránh nó hôm nay

Advertisement

1 Phản hồi đến “Nếu em là người bình thường”

  1. ngoc tien

    Th11 04. 2013

    hay. va cam dong rat muon biet sau nay hai nguoi co gap lai nhau ko , nhung neu la minh , minh se ko mat cam khi noi tu do voi anh ay , chi co anh ay thoi nha hihi !!!

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn