Ngốc ạ! Tau yêu Mi

Mùi hoa sữa phảng phất đâu đây. từng cơn gió nhẹ cuối mùa thu cứ thổi xen vào những cành lá làm cho những bầu hoa sữa già nua cứ thế mà rơi nhè nhẹ xuống mặt đường! 3 năm trôi qua của quảng đời sinh viên cũng là 3 mùa thu hoa sữa rơi,3 mùa thu tôi đèo em sau chiếc xe đạp cũ kĩ dạo mát qua nhũng khúc đường đầy hoa sữa.

Dừng xe ở một con đường không tên,dưới góc cây hoa sữa,cạnh bên đó là tiếng hát của biển đang du dương sóng vỗ! chút khoảng lặng của thành phố như bao trùm lên những suy nghĩ non trẻ đan vào nhau trong tâm trí tôi.

– Biết nói gì với em bây giờ? Sắp chia tay rồi còn gì! chỉ còn vài tháng nữa là đâu gặp nhau nữa đâu? mà có khi chưa đến một tháng ấy chứ!
Tôi đang đứng im với những mớ hỗn tạp khó nói đã chuẩn bị sẵn bấy lâu ở trong đầu,thì em nhẹ nhàng cúi xuống và nhặt cánh hoa sữa ố vàng từ dưới đất lên mà ngám nghía! rồi cố tình đưa lên mũi mà hít một hơi thật dài.
– Whoa! vẫn thơm nhỉ!
Em khẻ nhoẻn miệng mà nói nhẹ nhàng.
– Cóc!
Tôi ngấu tay lại và gõ nhẹ vào trán em.
– Ngốc ạ! sao lại lấy hoa rơi từ dưới đất lên mà ngửi,lỡ may hít một đống vi khuẩn vào phổi thì sao?
– Ui da! thì người ta là Rùa ngốc mà! sao mi đánh tau? không chơi với mi nữa.
Em hồn nhiên trả lời rồi đột ngột đổi hướng 365o. bĩu môi lên mà nhăn nhó nét mặt dỗi hờn tôi như một đứa trẻ con.

– Này! rùa ngốc. Tau muốn nói với mi một chuyện,nghe không?
Tôi hỏi em và kéo lê con tim của mình vào điểm tựa cùng với những câu nói đã được lên kế hoạch sẵn. Để nhằm cân bằng trạng thái khỏi phải hồi hộp lúc tỏ tình trăm năm với em. Thế nhưng con tim cứ vậy mà đi lệch với sự điều khiển của tâm thức,nó cứ đập liên hồi rồi thở mạnh hơn lúc đầu,miệng lần này thì lắp bắp không nói được câu gì cả.

– Sao mà vụng về vậy! bình thường hùng hùng hổ thế cơ mà! một mình mày có thể đánh tay đôi với 2 thằng to con ấy chứ! sao lại yếu đuối trước một đứa con gái thế này.
Tôi tự nguyền rủa cho cái tính chết nhát không đáng có của mình thì …
– Nói đi. Có chuyện gì ah?

Em búng bịu đôi môi nhỏ xíu của mình lên mà hỏi tôi! đôi má tròn quay với cặp mắt bồ câu lâu lâu liếc nhìn tôi rồi lại loay hoay với cánh hoa sữa ố vàng.

Tôi biết em cũng hồi hộp và vội vàng lắng nghe tôi nói gì lắm chứ. Tôi bèn lấy hết can đảm để nói lên với em rằng…
Đâu đó cơn gió the lạnh của màn trời đêm trở về khuya thổi qua khiến em giật mình ớn lạnh! đi chơi với tôi mà em chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi dài tay mỏng tanh và bỏ thùng cùng cái quần jean đen lánh.

Thấy môi em từ hồng chuyển sang màu tím sẩm,tôi vội vàng lấy chiếc áo khoác màu nâu choàng nhẹ lên vai em. em quay sang nhìn tôi và cười. .
– Hihihi! cám ơn mi nhé.
Em thỏ thẻ nhìn tôi! rồi quay mặt về hướng biển! nơi những cơn sóng vỗ rì rào rì rào vào bờ cát! em vô tình lẩm nhẩm câu thơ nỗi tiếng của Xuân Quỳnh
“Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”
Âm thanh của sóng bển như một khúc nhạc vĩ cầm đang kéo dài những âm điệu trữ tình,và em như một nàng ca sĩ hòa lẫn vào khúc nhạc ấy tạo nên một âm thanh êm dịu.
Tôi cũng đáp lại với em bằng giộng trầm ấm hơn.
” Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau”
Đôi song ca đang hát giữa khung trời biển lắng,không một khán giả ngồi xem. không một thứ âm thanh nào lẫn vào cả! chỉ tôi và em mà thôi.

ngoc-a-ta-yeu-mi

Ngốc ạ! Tau yêu Mi

Câu thơ tôi vừa đọc kịp dừng lại khi quay sang thấy hai sống mũi em chảy dài hai dọt máu! em vội vàng lấy tay quệt ngang đi thật nhanh,như che dấu một sự thật gì đó trước mắt với tôi vậy! hình như em không muốn tôi thấy em phải yếu đuối,em không muốn tôi phải thương hại em! em không muốn tôi phải nhìn em bằng đôi mắt cảm thông,lo lắng!

Lau xong thật nhanh! em dấu cánh tay áo dính đầy máu vào tối quần rồi nhoẻn miệng cười trừ với tôi
– Hihi! nhìn gì mà nhìn. mi lạ lám hả?
Em quay sang mà vô tư nói chuyện với tôi như không có chuyện gì xảy ra!
Tôi cũng cố hé mở nụ cười không mấy vui lòng cho lắm,cười để em đỡ buồn mà thôi! chứ tâm trạng của tôi bây giờ đâu có nghĩ ngợi gì những bài hát hay những suy nghĩ để tìm cách tỏ tình với em nữa mà vui chứ?

– Ah! khi nảy mi hỏi tau cái gì nhỉ?
Em vội vàng lơ đi và cố hỏi tôi câu hỏi mà tôi định nói với em lúc trước. Nhằm xua tan đi cái không gian tĩnh lặng buồn bã ấy.
– Uhm! không có gì! bữa khác tau nói cho?
Tôi cũng vờ quên đi câu hỏi của em ! rồi.
– Thôi! tau chở mi về kẻo muộn
Tôi không muốn em bị cảm lạnh khi đi chơi với tôi nữa. nên đề nghị chở em về sớm.
– Ngồi xíu đã! hihi! năn nỉ đó. tau năn nỉ mi đó.

Lại lần nữa! đôi môi lại bĩu lên mà làm nũng nài nỉ.
Nhưng tôi không chịu! bắt em lên xe và chở em về phòng trọ của em! em xuống xe,rồi liếc nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn,em quay lưng đi nhưng không thê che giấu được tiếng cười khúc khích vì vui mừng khi đi dạo cùng tôi!

– Tau về mi nghe!

Tôi vội chào với sau lưng em rồi dắt xe ra về trong vui mùng cũng không thể không lo lắng và đặt ra cho mình nhiều câu hỏi?

Tối hôm sau! tôi qua đón em đi chơi lần nữa,và sé hứa hẹn là rủ em đi uống trà sữa rồi nói hết tình cảm của mình dành cho em bấy lâu.

Đợi ở cửa phòng trọ em hơi lâu so với hôm qua rất nhiều,nhưng không hẳn vì thế mà tôi nản lòng bực bội với em. con gái mà!

Em bước ra! cũng với bộ đồ y như hôm qua vậy. Nhưng lần này là cái áo sơ mi trắng khác và trên đầu có kèm theo cái mũ phớt đỏ chót,bỏ thùng và vẫn đẹp phong cách như ngày nào tôi thích. Vào quán trà sữa,bao ánh mắt đổ dồn về em! vì đó là một cái style riêng của em mà. Em ngồi xuống bàn! hai đứa tôi gọi hai li trà sữa dâu tây. Tôi và em vừa ngồi vừa nói chuyện đồ án tốt nghiệp cuối năm,em cứ kể về những kiểu đồ án khó hiểu mà thầy bộ môn hướng dẫn,rồi nói về thầy trưởng khoa khó tính. Tôi cũng phụ họa theo vài câu cùng em cho vui chứ ,tôi đâu có hiểu luận án của em mô tê gì sất. Từ em! rồi chuyển sang tôi,hết chuyện rồi hai đứa lại nghịch ngợm với cái li sữa,vô tình tôi quơ tay đụng ngay cái mũ của em,rơi xuống sàn nhà! mái tốc dài xỏa ra! tưng sợi tóc theo cái mũ mà rụng xuống. tôi vội nhặt chiếc mũ lên định đưa cho em! tôi bất giác thấy trong mũ một mớ tóc rụng dính đầy mũ phớt!

– Hihi! đưa cho tau. mi định cướp mũ đẹp của tau hả?

Lại lần nữa em cười! sao cứ mỗi lần em cười lại khiến lòng tôi sao xuyến đến vậy,cứ mỗi lần em hé môi là tôi quên ngay mình định nói gì với em,em khẽ nói trong vô tư hồn nhiên,nhưng lần này em không kịp gạt đi hay che được hai dòng máu đỏ thẩm đang chảy từ mũi em xuống vành môi bé xíu đó nữa. Em định gạt đi thì tôi túm lấy ngay tay em lại! tay trái nắm giữ tay em! tay phải lấy mảnh giấy thơm để ngay trên bàn mà nhè nhẹ đưa lên lau khô cho em. Đôi mắt em đỏ ngầu lên rồi chớp chớp,giọt nước mắt lăn xuống chạm nhẹ vào ngón tay tôi.

– Mi bị sao vậy! ốm ak? sao không nói với tau. để bữa khác đi chơi cũng được.
Tôi hỏi em trong gấp gáp,vừa giận em mà cũng thương em lắm.
– Hihi! chảy máu cam đó.

Em cười bù rồi nói như không có chuyện gì?
– Sao ngày hôm qua cũng chảy mà?
Tôi hỏi em liên tì như vậy.
– Đâu! hôm qua đâu có chảy gì?

Mặt em bắt đầu đỏ bừng rôi cáu gắt với tôi.
– Răng mi cứ quan tâm và xen vào chuyện của tau rứa
Hôm qua ai cho mi nhìn lung tung!
Em dỗi hờn và cáu gắt hơn nữa.
– Mi bị sao vậy! hôm qua tau nói về sớm thì không chịu! mi bị sao. có phải bị bệnh rồi không? sao không nói cho tau biết,mi không nói! tau không thèm chơi với mi nữa

Tôi cũng bực bội mà la mắng em
– Không chơi thì thôi! tau chẳng thèm.
Em ngồi dậy,và đội ngay chiếc mũ lên đầu rồi vội vã chạy nhanh ra khỏi quán tay bưng mặt mà khóc. Những ánh mắt trong quán lại lần nữa đổ về hướng tôi. Nhân vật chính lần này không phải là em mà tâm điểm là tôi.

Ra khỏi quán tôi cũng không thèm quan tâm em đi bằng gì về nữa! bọn tôi cũng thường hay dỗi hờn như thế này lắm. 3 năm là bạn bè cùng nhau luôn cơ mà. nên những chuyện như vậy là chuyện thường tình xảy ra thôi.

Mấy ngày sau! vì dận hờn nhau! ai cũng đặt cái tôi của mình lên cao ngất ngưởng,nên chẳng ai gọi điện hay nhắn tin trước cho nhau cả. thôi mình là con trai nên đành xuống nước trước vậy

“tau xin lỗi mi nghe hihi! ”
Nhắn mấy dòng tin liên tiếp mà không thấy em trả lời. tôi cũng mặc kệ luôn,giận cho giận luôn đi,bày đặt chảnh nữa! tôi đang nghĩ thầm mông lung như vậy cho đến khi tôi có việc phải lên trường.

Nữa xế chiều đi ngang qua con hẻm trọ của em! mà tôi thấy nhơ nhớ. Chẳng lẽ mình bỏ cuộc thật sao! chỉ vì chuyện nhỏ nhặt thế này! tôi liền ghé vào phòng em mà gõ cửa gọi tên!

– Trang ơi! Trang! Rùa ngốc ơi! tau nè mi. có ở phòng không?
Gọi í ới nhiều lần mới có người bước ra.
– V hả! Trang đi viện rồi. trang để lại cho bạn lá thư nè!
Nhỏ bạn em bước ra và trao ngay lá thư cho tôi!
hai từ “đi viện’ khiến tôi sờn cả da gà và nỗi sợ hãi bắt đầu chạy từ sống lưng rồi vào tận tim. lúc này đầu tôi mới thức giác được rằng em đã gặp chuyện không may.

Vội vàng mở lá thư ra đọc nhanh!
“……. . hihi! V ak! mi đừng giận tau nhé! tau thực sự xin lỗi mi. này! tau hỏi thật mi nghe? mi thích tau phải không? tau cũng yêm mi lắm lắm đó. hihi! chứ không phải thích nữa…………. ”
Đọc xong mấy dòng thôi,mà thôi thấy nước mũi chải dài ra. Nghe vị mặn chát từ thứ nước gì đấy. mắt tự nhiên nhòe hẳn đi,tôi vội vàng hỏi nhỏ bạn trong lắp bắp.

– Trang nằm viện nào vậy bạn?
– Ung Thư Biếu V ak!
Trời ơi! ung thư ak! như một tiếng sét dáng xuống đầu tôi. loạng choạng dắt xe ra mà đạp như tên bắn đến bệnh viện,hỏi cô y tá họ tên em “Tr L T Trang”.
– Phòng số 10, cách li.

Cô y tá chỉ đường,tôi chạy thật nhanh và hồng hộc tìm phòng,đâu đó nghe tiếng người phụ nữ khóc,tôi sợ lắm.
Một nỗi sợ không định hướng được nữa.
“Phòng số 10”tôi nhẹ nhàng mở hé cửa ra!

Chao ôi! mới một tuần thôi! thân hình nhỏ bé gầy guộc đang nằm trên chiếc nệm kia là em đấy ư! trên chiếc giường bệnh đó là cô gái mà hằng ngày vẫn cười nói nô đùa rồi tối tối hai đứa cùng đạp xe đi dạo với tôi đây sao?
“Không! không! đó chính là ai chứ không phải em”

Tôi lắc đầ lia lịa và định bước ra! cánh tay gầy nhỏ xíu đưa lên và chỉ về hướng tôi. tất cả mọi người trong phòng bệnh đang ngồi bên cạnh em liền quay sang nhìn tôi.
Tôi nhẹ nhang bước tới cạnh giường và nắm lấy tay em! một cảnh tượng khó tin đang đập vào hai con ngươi của tôi.

– Đúng là em thật rồi. Ngốc ah!
Tôi thì thào không thành tiếng,nước mắt cứ vậy mà tuôn trào ra đắng hai bờ môi,cổ họng ứ lại mà không nói được câu gì! hai ống dây oxi đã ốp chặt vào khuôn mặt của em. Mhìn thấy tôi,em chỉ nhoẻn miệng cười.

– Thằng V đến rồi con kìa!
– V đến rồi con ơi. huhuuhu.
Tiếng bố em bảo em,kèm theo là tiếng nấc ngẹn ngào của mẹ em nhắc tên tôi, nụ cười bỗng tắt hẳn khi tôi nghe thấy tiếng mẹ em gào thét to hơn. tay em dần dần lạnh ngắt, tôi nhìn ngước lên thì em vừa nhắm mắt xuôi tay. Lần này tôi mới hét lên.

– Ngốc ơi! Rùa ngốc ơi. tau yêu mi lắm. Ngốc ah!
Tôi khóc vì giờ đây tôi đã thực sự mất em! tôi nắm chắt lấy tay em,rồi vai em mà lay mạnh. tôi gào lên như cơn điền cuồng dại. tôi hối hận vì để mất em. lạc mất đi vòng tình yêu ngốc nghếch ấy. cứ vậy. tôi ôm em chặt hơn. một thân hình lạnh ngắt nhỏ bé đang nằm trong vòng tay rộng lớn của tôi. tôi tin vào điều kì diệu nào đó,rồi em sẽ tỉnh dậy và đi dạo trên con đường đầy hoa sữa cùng tôi. em phải nghe tôi tỏ tình. phải nhận lời yêu từ tôi chứ. sao em nỡ vội vàng ra đi như vậy.

Tôi trách ông trời đã đưa em đến với tôi. rồi lại mang em đi nhanh đến thế.
Giá như lúc đó tôi đừng gặp em! giá như lúc đó tôi không yêu em,và giá như bây giờ em tỉnh lại,em không phải nằm trên chiếc giường mà chẳng ai muốn kia,thì giờ đây hai ta đâu phải chia lìa như vậy.

Phải chăng chúng ta có duyên mà không có phận! phải chăng mình chỉ là bạn thôi sao! mi chưa nhận, chưa nghe lời tau nói “tau yêu mi” mà. Tôi ôm em và kêu gào trong đau đớn.

Hai ngày sau! tôi cùng người nhà em về quê mai táng cho em! bố mẹ em khóc xưng cả hai mắt,tôi thì khàn cả cổ. Bố mẹ em hỏi gì và nói gì với tôi. Tôi cứ ậm ự vậy chứ cổ họng cỏ mở nỗi đâu,cô chú xem tôi như con,rồi gọi tôi lại,thấy tôi sắp lên đường về nhà. mẹ em đưa ra cho tôi cái hộp gỗ nhỏ.
– Đây là cái hộp Trang nó để lại cho con trước khi nó ra đi.

Mẹ em hai dòng nước mắt lại chảy ra. rồi khóc nức nở.
Tôi nhận lấy hộp gỗ và bước đến bàn thờ em! thắp nhang vái tiễn biệt em lần cuối,đồng thời tôi cũng mở hộp gỗ ra! thật là ngạc nhiên. trong hộp là cánh hoa sữa ố vàng được em ép khô. Nhưng mùi thơm vẫn y như lúc trên cành vậy.

– Ngốc ah! tau yêu mi!
Tôi khóc rồi mừng trong hạnh phúc.

Webcamdong.com trích Internet

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------


Bạn không thể thoát khỏi trách nhiệm với ngày mai bằng cách trốn tránh nó hôm nay

Advertisement

10 Phản hồi đến “Ngốc ạ! Tau yêu Mi”

  1. Phấn Nguyễn

    Th7 25. 2014

    Thật hay thật cảm động

    Phản hồi cho bình luận này
  2. du e suong

    Th7 18. 2014

    du me thang lon kja vay mak deo tu tu chung cung e nho??? gap tao tao chat dau no dat len ban tho con nho cho no co doi co cap. vaj luyen… LAC

    Phản hồi cho bình luận này
  3. vaj

    Th7 18. 2014

    that vaj luyen?? sao tg kja k chet chug nhj?? me tg lon…

    Phản hồi cho bình luận này
  4. thanh dang

    Th7 07. 2014

    mot cau chuyen tinh bùn T_T

    Phản hồi cho bình luận này
  5. Teo tu te

    Th11 22. 2013

    hay quá nhưng buồn cho cô gái quá hjx

    Phản hồi cho bình luận này
  6. Minh Nguyen

    Th3 30. 2013

    Cậu chuyen day nuoc mat…

    Phản hồi cho bình luận này
  7. Phong

    Th3 27. 2013

    Cam dog that..^,_^,

    Phản hồi cho bình luận này
  8. Anh that ngoc

    Th3 27. 2013

    Pun!! that pun, dau that dau. C.ck nay hay lam p ak.

    Phản hồi cho bình luận này
  9. Hongngoc

    Th3 14. 2013

    Cam dong wa nhu phim yk

    Phản hồi cho bình luận này
  10. Ngo thi hong quyen

    Th3 13. 2013

    Cam dog wa. Toj ngjep co gaj.

    Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn