Người mẹ một mắt

Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ.

Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến. Tôi xấu hổ lắm. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi: “Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?”.

Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng: “Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?”. Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.

Đêm hôm ấy…

Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.

Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt.

Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Tôi rời bỏ mẹ đến Bắc Kinh.

Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.

Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó: “Có chuyện gì không? Bà là ai?”. Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.

 

Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: “Bà là ai, tôi không quen bà”. Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.

Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: “Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ”, và rồi bà đi mất.

“May quá, bà ấy không nhận ra mình” – tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.

Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm.

Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó – một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi.

“Con trai yêu quí của mẹ!

Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.

Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.

Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.

Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.

Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ”.

Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi.

 (Nguồn Dantri.com)

Các bạn thân mến, đề tài về mẹ là một đề tài không bao giờ cũ cho các nhà văn, và cũng là đề tài ai cũng có chuyện để nói về người mẹ thân yêu của mình. lần đâu tiên tôi đọc bài trên tôi đã khóc và tôi nghĩ về mẹ của tôi rất nhiều, tuy tôi không giống nhân vật trong truyện kia, nhưng tôi cũng cảm thấy có lỗi với mẹ của mình. Nhưng sau khi đọc xong câu chuyện trên, tôi muốn kể cho các bạn thêm về một câu chuyện nữa, đó là về người cha. Hãy đón đọc bài tiếp theo của mình nhé tại đây nhé.

Cha Tôi.

Học kế toán tổng hợp
Thành viên đăng bài viết này: Thắm Nguyễn

Webcamdong.com là nơi để gửi gắm cảm xúc, một nơi để “tác túc” khi tâm hồn trơ trọi và một nơi có những người trẻ đầy lòng yêu thương. Tại đây, tôi và các bạn sẽ nhận thấy cuộc sống xung quanh đẹp hơn và ý nghĩa hơn thông qua những câu chuyện cảm động về cuộc sống, về gia đình, về tình người, tình mẫu tử, tình yêu và tình bạn... Sự nhân rộng những giá trị cuộc sống là món quà mà tôi muốn dành tặng cho tôi, những người tôi yêu và cả những người tôi chưa kịp quen biết... -->> xem tiếp!
Ghi nhớ website này

Hướng dẫn đăng ký nhận bài viết mới qua email:
• B1: Nhấn đăng ký và điền địa chỉ email.
• B2: Kiểm tra email và nhấn link kích hoạt (xác nhận bạn là chủ email)
Subscribe to Comments RSS Feed in this post

21 Responses

  1. nếu ng mẹ không nói để anh ta biết thì chắc anh ta cũng không bao giờ nhìn nhận mẹ mình!

  2. me oi ! con yeu me ……..!

  3. day la lan thu 12 toi da doc . moi lan doc nuoc mat toi lai rung trao giong nhu bai me lanh lam phai khong . toi thi ao uoc nhung thien than nho be den ben toi . nhung ong troi lai khong cho toi co hoi lam me vi toi bi benh tim tu nho. xin cac ba me hay yeu thuong con minh

  4. nguoi me da hy sinh cho con trai rat nhieu nhung cau ta lai khong biet chan trong no ma lai con doi su lai rat tan te

  5. bai nay cam dong qua nguoi me da hy sinh vi con cai rat nhieu . ba da hien tang cau con trai be nho cua minh ca mot con mat cua minh de cau ta duoc hanh phuc nhung nguoc lai cau con trai lai khong biet chan trong no ma lai con mang chui ba me tan te rat tan nhan

  6. bai viet that cam dong minh da roi nuoc mat khj doc cau chuyen nay.
    cung that toi nghiep cho anh ta chinh ban than minh da lam cha roi ma cung cu xu nhu vay.
    khj mjnh doc xog bai viet nay minh cam thay rat nho me va cam thay co loj vs me nua, mac du toi la dua con co hjeu vs me nhung toi chua mot lan noi vs me ‘me oi ‘con yeu me’ con xin loi me! vi tu truoc jo con wa vo tam.

  7. me cai thang mat day me may nuoi may nhu the ma may nhu cai thang con dai the ha

  8. hay ra phet

  9. day la lan thu nam toi da duoc doc , nhung moi lan doc la nuoc mat cua toi cu han ra . Tai sao nguoi me da danh het tinh yeu thuong cua minh cho con va hien mat cho con ma nguoi con lai la mot dua con dai dot nhu vay . Bat dau tu bay gio chung ta phai biet yeu thuong cham soc cha me cua minh , khong thi ve sau lai hoi han

  10. tôi năm nay 34 tuổi và tôi cũng đã đọc đi đọc lại rất nhiều câu chuyện này, mỗi khi đọc tôi đều dâng trào cảm xúc, không thể kiền chế được nước mắt, hôm nay tôi đọc và cảm thấy buôn cô đơn lạ thường khi mới biết mẹ tôi đang bệnh giờ tôi phải làm sao đây khi mẹ tôi không phải bị mù mắt mà là bệnh khác , bệnh khác thì sao tôi đổi cho mẹ tôi được,nếu mẹ bị mù hay mất tay chân tôi còn có thể tôi thay thế cho mẹ nhưng mà mẹ ơi con phải làm sao đây hy vọng phép màu nào đó giúp mẹ thoát khỏi cơn bệnh này mẹ của con con yêu mẹ

  11. bai viet qua cam dong 1 nguoi me da hi sinh tat ca vi con.nhung that dang trach nguoi con.khi nhan ra thi da qua muon.chung ta con cha con me hay quy trong de sau nay khong phai hoi han

  12. bài viết rất cảm động!

  13. That la cam dog vj mjg me da hy sjh tat ca dah cho con traj cua mjh nkug ng me nay can paj co su gd con caj nhjem khac hon.Dong thoj ng con cug paj pjet cong lao to lon cua cha,me da nuoj nag ta thah nguoi.DU the nao dj nua moj ng con chug ta paj chan trog t/c cua cha me .Neu k pjt giu,co le sau nay ta se an han suot doi.

  14. bai viet hay qua ,xuc dong .dung la long me bao la nhu bien thai binh dat dao……….

  15. con nhớ mẹ ! con được nghỉ học rồi mai con sẽ về thăm mẹ.

  16. Tôi đọc câu chuyện này lần thứ 2 rồi nhưng vẫn cảm động. Thật sự đây là 1 câu chuyện rất hay và ý nghĩa. Mọi người đọc xong hãy biết yêu thương kính trọng cha mẹ khi còn có thể nhé! Đừng để phải hối hận như nhân vật trg truyện nha.

  17. The moi biet cha me co the cho chung ta tat ca. Nhung co bao gio ban nghi minh da cho cha me minh duoc nhung gi chua?

  18. Theo mình nghĩ trong đó cần nhìn theo khía cạnh khác nữa. người con trai đó không cần dùng đến tiền không cần mẹ mà có thể sống, học tập và thành đạt như thế ư? và người con đó không có trái tim nếu người mẹ đã hi sinh mắt cho bạn ý như thế thì bạn ấy cũng phải cảm nhận được tình cảm của mẹ từ lâu và lớn lên không phải với tính cách như thế. chứng tỏ người mẹ đó cũng chưa đúng đâu. mẹ hãy mạnh mẽ và hãy dạy con một cách đúng đắn và không nên nhu nhược như thê.

  19. bài viết hay và cảm động, nó nhắc nhở chúng ta hãy biết yêu thương và quan tâm đến cha mẹ mình khi họ còn ở bên ta.

  20. bài văn thật là hay,thật la cảm động về những tình cảm mà người mẹ đã dành cho con.Chung ta đừng bao giờ quên ơn nghĩa của cha mẹ nhé?

  21. Những mẩu chuyển này tuy đã đọc ở đâu đó nhưng mỗi lẫn đọc lại, cảm xúc vẫn không thay đổi… ! Cảm ơn vì bài viết qua hay!

Để lại một bình luận

Phản hồi của bạn sẽ được phê duyệt trong ngày. Email của bạn được bảo mật, không hiển thị ở đây.

*
*