Thư gửi mẹ của con

Sài Gòn những ngày trở gió…

Mẹ à, con lạnh…

Đã bao lâu rồi con không được sà vào lòng mẹ, mẹ nhỉ! Con không nhớ nữa, dù là con gái nhưng lớn rồi, cái tôi của con đã quá lớn và nó không cho phép con làm điều đó. Nhưng mẹ à, giờ con ước lại được như thế biết bao.

Xa nhà, xa gia đình, con chọn cho mình con đường của riêng con, như một con chim non háo thắng con “chạy” vào đời bằng những bước chân thật vội. Để rồi khi vấp ngã, con mới biết được rằng, chẳng nơi đâu ấm áp bằng gia đình mình cả.

Mẹ không biết đâu, con đã từng chạy trốn, chạy trốn khỏi gia đình mình với một niềm háo hức rằng con sắp được giải thoát. Con ghét sự tù túng, con ghét bị quản thúc như một đứa con nít, con ghét những trận cãi vã, những mâu thuẫn trong gia đình, và mẹ à, đôi khi con ghét mẹ lắm và cho rằng mẹ sẽ chẳng bao giờ hiểu con đâu. Con đã từng ngồi một mình và khóc, con cho rằng mình là một đứa trẻ bất hạnh, con là người duy nhất trong gia đình mình không biết mặt ba. Hồi học lớp một, con đã thầm ghen tỵ với những đứa trẻ khác, tụi nó có ba, mẹ đưa đón đi học, còn con, mọi người cứ tưởng chị là mẹ con. Ba mất, mẹ thay ba gánh vát hết mọi nỗi nhọc nhằn, chị thay mẹ chăm lo cho con. Con cảm nhận được sự mất mát, thiếu thốn khi những đứa khác khoe với nhau về ba mẹ mình. Và con ước mẹ à, con đã từng ước rằng giá mà mình đã không được sinh ra trong một gia đình như vậy.

Giờ ngồi đây, giữa cái đất Sài Gòn bao bộn bề, chật chội này, con thấy mình thật ngốc mẹ à. Nhưng con không hối hận cho những lựa chọn của mình. Có xa nhà, xa quê hương, con mới hiểu được rằng con đã hạnh phúc như thế nào, và may mắn như thế nào khi được là một thành viên trong gia đình mình. Con không có ba, nhưng bù lại con có một người mẹ tuyệt vời và những người chị với con là những người bạn tri âm tri kỉ. Tuy không nói, nhưng con biết mọi người đều rất yêu con và luôn quan tâm đến đứa con út trong gia đình này.

Xa nhà, cái cảm giác mà trước kia con vẫn mong hàng giờ, hàng tháng, hàng năm. Vậy mà bây giờ ở đây, con lại thấy chung quanh mình trống trải quá. Những bữa cơm mẹ nấu được thay bằng những phần ăn được mua một cách vội vã ở mấy quán ăn gần trường. Những muỗng cơm khô khốc làm nước mắt con ứa đầy. Nồi cá kho, tô canh nóng hổi mà mẹ hì hụi dưới bếp nấu cho con và chị tuy không cao sang như những món ăn vẫn được bày bán ở đây nhưng nó thấm vào cả những tình yêu thương mà mẹ dành cho con. Những tình yêu thương không được đo đếm bằng tiền bạc mà bằng mồ hôi, bằng những giọt nước mắt, những vết thâm quầng trên mắt mẹ. Con cứ mải với những đam mê của mình để rồi không nhận ra mẹ đang già đi từng ngày, từng ngày.

Thư-gửi-mẹ- của-con

Thư gửi mẹ của con

Xa nhà, nhiều lúc con muốn chạy một mạch ra bến xe, bắt chuyến xe đò sớm nhất để có thể về với mẹ, với chị. Nhiều lúc con ước giá mà nhà mình gần hơn, con sẽ không phải ở trọ trên thành phố mà chiều nào cũng được chạy xe về với nhà mình. Con sẽ lại vòng vèo qua những con hẻm nhỏ của quê, nghe người ta hát đôi ba câu cải lương khi chiều dần sắp tắt. Ở quê đâu có những sân khấu, những tụ điểm ca nhạc xập xình như ở thành phố. Mọi người chỉ cất tiếng hát từ cái mộc mạc, chân chất mà nồng đượm. Con sẽ lại nghe tiếng cái đài phát thanh cũ rọt rẹt từng tiếng một, thấy mẹ đang lụi cụi dưới bếp dọn ra mâm cơm. Trên đó có ba cái chén dành cho ba mẹ con mình. Rồi khói sẽ bốc lên quyện vào cái bình yên của một buổi chiều quê. Nhưng con không làm được những điều đó, mẹ à. Nhà mình xa quá. Mỗi khi con đứng ở phòng trọ, nhìn thấy mấy chuyến xe đò cứ ra vào tấp nập, con lại tự hỏi lòng: giờ này, mẹ có khỏe không?…Và Mẹ à, con nhớ…

Mẹ không biết đâu, dù nói là không có gì, nhưng con nhớ nhà lắm mẹ à. Con nhớ quê mình, nhớ mẹ, nhớ chị, nhớ hai đứa cháu thơ vẫn hai vòi Dì Út mua kẹo cho ăn.

“Nhớ những hàng cây xì xào trong gió, cánh đồng xanh trĩu nặng những cánh diều.

Nhớ tiếng rao những trưa hè oi ả, chở con thuyền xuôi dòng nước êm trôi.

Nhớ những đêm trăng treo đầu xóm, con hay ngồi chóng cầm đếm những ngôi sao.”

Cuộc sống quê mình chẳng xô bồ chật chội, dân quê mình vẫn chất phác thật thà nên con yêu con quý cái chất chân quê mộc mạc đó, dù đi đâu con vẫn yêu quê mình, dù nghèo nhưng yên bình và ấm áp tình yêu thương. Có những con đường đơn giản chỉ để đi qua, nhưng có những con đường vẫn luôn cuốn theo chân ta trên mỗi bước đường đời. Con đã đọc ở đâu đó những câu từ như vậy và con bỗng nhớ quê mình, nhớ những con đường in dấu chân của tuổi thơ con. Nơi mà ở đó, con đã vẽ nên những bức phác thảo đầu tiên cho ước mơ của mình. Mẹ à, con đã lấy đó là động lực cho con. Nếu đời người là một vòng tuần hoàn khép khín thì con tin là mẹ sẽ đồng ý với con rằng điểm cuối cùng của cuộc đời, con sẽ đặt nó ở quê hương.

Có thể rằng, cuộc sống bây giờ đã khác xưa nhiều, con không còn là một đứa trẻ lúc nào cũng nằm yên trong vỏ bọc của chính mình, nhưng mẹ à, con vẫn cần lắm một quê hương. Mẹ vẫn hay sợ con xa nhà, “mất gốc”. Nhưng mẹ ơi, mẹ hãy vững tin rằng con gái mẹ dù đi đến đâu vẫn luôn nhớ rằng nó là con của mẹ, là đứa con của quê mình.Nhưng mẹ ơi, con cũng sợ…

Con sợ lắm, một ngày trở về, rồi sẽ chẳng còn vòng tay mẹ ôm lấy con, chẳng còn những con đường mà con đã gieo những hạt mầm đầu tiên của hy vọng. Con sợ sự mất mát. Nỗi sợ ấy cứ vây lấy con những lúc đêm về. Con không phải là một đứa nhu nhược, con biết rồi con sẽ vẫn phải tiếp tục con đường riêng của đời mình, nhưng nếu điều đó xảy ra với con, con không biết rồi mình sẽ như thế nào. Có thể, con là một đứa mạnh mẽ hay mạnh mẽ theo cách mà con đã cố chứng tỏ là mình như thế, con không sợ sự thay đổi. Cũng như con không phải là một đứa kém cỏi để có thể từ bỏ mọi thứ và gục ngã. Nỗi sợ ấy giờ chỉ làm con quyết tâm hơn và có lòng tin hơn vào những gì mà con đang làm. Con biết những cố gắng và nỗ lực của bản thân ở hiện tại không phải chỉ cho riêng mình mà còn cho tất cả mọi người, những người đã và đang kì vọng ở con.Và mẹ biết không, lúc con đang viết những dòng chữ này là con đang khóc đấy mẹ ạ. Đằng sau những bận rộn và áp lực học hành, con thấy nó chẳng ăn thua gì với những gì mẹ và chị đã hy sinh cho con. Con thấy mình thật nhỏ bé trước tất cả, nên con dặn lòng phải cố gắng, phải vượt qua tất cả. Con đường con phải đi còn dài, con biết, nên con sẽ không dễ dàng để mọi thứ tuột khỏi tay con. Mẹ hãy tin con!

Con gái út của mẹ!

Những câu chuyện cảm động sưu tầm

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------

Hãy trở thành người bình luận đầu tiên.

Bình luận của bạn