Vì bố là….

Bố nhớ ngày chào đời, con rất nghịch ngợm, không bao giờ chịu nằm yên trong nôi. Vì bố là người cha như tất thảy những người cha khác,bố yêu thương con gái mình bằng tất cả trái tim.

Con lần đầu biết đi vào năm 3 tuổi. Bố ở phía bên kia, nóilại đây con, lại đây con!. Con chạy lại, ôm choàng lấy bố, thơm lên trán, má và cả tóc. Con thích được bố dẫn đi dạo vào mỗi buổi chiều. Bố mua cho con gấu,tối đến con cứ ôm nó vào lòng mãi.

Rồi, tai họa ập đến. Bố bị bắt vì tội tham nhũng. Ngày công an đến khám nhà, bố cúi gằm xuống, mặc cho con khóc to, miệng mãi gọi tên bố.Cho đến khi ngôi nhà khuất tầm mắt, bố cắn răng, ngăn không cho nước mắt trào ra.

Vì bố là....

Vì bố là….

Mỗi ngày ở trại giam dài như hằng thế kỉ. Bố nhớ con, nhớ mẹ con, những gì cả hai phải trải qua khi tài sản đã bị tịch thu toàn bộ. Ngày thăm tù cuối cùng cũng đến. Con được mẹ đưa tới, điều bố chờ đợi từng giây từng phút. Nhưng trái với niềm xúc động của bố, con sợ hãi nép hẳn vào lòng mẹ. Thì ra, bạn bè trong lớp con thi nhau chế giễu “ Mày là con gái của tù nhân”.

Thời gian không đợi chờ ai. Con lớn lên, bố già đi. Họ nói rằng con rất khó khăn để tìm kiếm tình yêu. Họ nói rằng con tự làm mọi thứ đểkhông bị khinh miệt. Ngày gặp đầu tiên sau nhiều năm xa cách,con không tránh khỏi ngại ngùng. Bố vẫn nhớ như in cảm giác con không muốn tha thứ cho bố.Nhưng không, thiếu nữ trước mặt bố mỉm cười “ Con mãi mãi yêu bố”.

Bố cải tạo tốt, ra tù trước thời hạn 3 tháng. Không chỉ mình con mang hoa chúc mừng bố, còn có một anh chàng yêu con từ rất lâu. Con ôm chầm lấy bố, hơi ấm cũng như ngày xưa, khiến bố vừa mừng vừa tủi.

Đám cưới diễn ra ấm cúng, giản dị. Con cười rất tươi, hạnh phúc tràn đầy trên khóe mắt. Bố nhìn con gấu bông trên bàn. Suốt mấy chục năm nay con vẫn gìn giữ. Đơn độc một mình, bố lặng lẽ chùi nước mắt.

Bố ra về khi đám cưới còn chưa kết thúc. Bố không biết mình đi đâu, vì phía trước là bóng tối dày đặc. Nhưng bố sẽ tin vào sự lựa chọn củamình, cũng như con bắt đầu sống một cuộc sống mới mà không có bố. Một sớm mai tỉnh dậy, xin con đừng khóc, hãy tin ở một nơi nào đó, một người cha già luôn cầunguyện hạnh phúc đến bên con.

Vì bố là người cha như tất thảy những người cha khác, bố yêu thương con gái mình bằng tất cả trái tim.

Mãi mãi.

Ming Ming – Webcamdong.com

Nếu bạn thích câu chuyện trên hãy ủng hô "Like" nhé :)
-----------------
-----------------

4 Phản hồi đến “Vì bố là….”

  1. lienvit

    Jul 16. 2014

    doc xong chi muon ve voi me thoi.me oiiiiiiiiii .con yeu me nhieu lam ,nhung chua bao gio con noi thanh loi ,nhung luc nhu the nay con chi muon ve voi me thoi

    Phản hồi cho bình luận này
    • Nhu Le

      Sep 29. 2014

      tình yêu thương của người con với bố mẹ lúc nào cũng chỉ để trong lòng chưa bao giờ nói với …
      Có khi nào bạn nghĩ sẽ làm gì cho bố mẹ mình chưa?
      The Happy Moment có thể giúp bạn có một thông điệp nhỏ những ý nghĩa gởi đến bậc sinh thành của mình…
      Bạn có muốn thử không…???

      Phản hồi cho bình luận này
  2. vuong quang ninh

    Dec 24. 2013

    ngày ấy
    12:39 – 05/09/2012bụt thời hiện đại
    tôi vẫn biết mình phải sống vì mình còn ước mơ chưa thực hiện dc
    tôi vẫn biết mình phải vui vẽ khi mình vẫn còn bạn bè và mọi người bên cạnh
    tôi vẫn biết mình phải làm gì đó để mình và mọi người vui vẽ khi ở bên nhau
    và tôi biết mình phải thường xuyên xem lại mình để sống làm sao đó dể không hổ thẹn với lòng mình với mọi người ở bên.
    nhưng tại sao chính bản thân mình không thể không khóc khi nghĩ về nó
    ngày ấy …………….
    lại khóc nũa rooif lại buồn nữa rồi dù đã cố hét sức mình đề nén giọt nước mắt ấy chảy ngược vào nhưng sao nó không ngừng chảy ra và lăn mãi trên gò má
    đôi khi tôi đã tự an ủi mình rằng có những người còn buồn hơn mình đau khổ hơn mình số phận họ đặc biệt hơn mình để không khóc nữa .
    nhưng khi nghĩ về nó lại khóc
    ngày ấy ngày 22 tháng 6 năm 2011 chính ngày ấy ám ảnh mình chính ngày ấy đã cướp nụ cười của mình chính ngày ấy mình đã khóc thật nhìu chính ngày ấy người thân nhất người minnhf yêu thương nhất người minh dành sự tôn trọng kính nể nhất cũng chính là người dìu dắt nâng đỡ mình trong mọi hoàn cảnh
    đó cũng chính là người mẹ đã hết lòng vì mình trong suốt thời gian qua
    đã ra đi mãi mãi
    bây giờ đây không biết mình đang nghĩ gì nữa
    mình muốn hét lên thật to răng
    “mẹ ơi con nhớ mẹ lắm mẹ biết không ”
    ngày mẹ mất sao mẹ không nói với con 1 lời nào sao mẹ không trăn trối gì cả
    tội của mẹ lớn thế sao hông xin lỗi con 1 tiêng lỗi của mẹ là bỏ con đi không trở lại nữa mẹ biết là con không tưởng tưởng nổi cái cảnh đi học về không ai ra đón
    mẹ biết là con sợ cảm giác cô đơn không mẹ biết là giờ con không còn aj trên đời nữa mà chỉ còn mẹ nữa thui không
    con sợ lắm
    mẹ ơi
    giờ mẹ ở đâu
    con mơ về mẹ nhiều lắm trong những giấc ngủ con thấy mẹ về bên con
    nhưng sao mẹ về đó mà mẹ không nói chuyện với con mẹ không ôm con như trước hả mẹ sao vậy ?
    con thuo0ngw mẹ lắm mẹ ơi conthuong mẹ nhìu lắm mẹ biêt không
    mẹ sợ con không dc đi học không dc như bạn bè của con và sợ rằng meh sẽ là gánh nặng cho con nên mẹ hành hạ bản thân mình để làm sao cho mình đi sớm càng sớm càng tôt phải không
    nhưng mẹ ơi con không cần
    con chủ cần mẹ thôi cho dù phải nghỉ học cho dù không còn bạn bè dể vui chơi nữa con cũng chấp nhận
    con chấp nhận tất cả để có mẹ dc chứ
    nhưng không kịp nữa rôi mẹ đã ngùng thở
    nhìn mẹ đi trong vô vọng con chảy lại
    nhưng sao mọi người không cho
    -“sao bác ôm con buông con ra để con lại ôm mẹ ”
    -“mẹ ơi “mình hét lên
    -“mày muốn sau này mày cũng như mẹ phải không”
    – “nhưng bác ơi bệnh mẹ con không lây ”
    -nhưng mày khóc nước mắt mày không dc tiếp xúc với người mẹ”
    – ” bác ơi con xin bác cho con lại ôm mẹ 1 cái thoio 1 cai thôi bác ơi ”
    -“mẹ con sắp đi rồi bác ơi ”
    -“kêu ai đi “”nó tắt thở rồi “bác nói
    ôi thực sự là vậy sao
    tôi vừa nghe ai nói hì thế này tôi chỉ biết quỳ xõa xuống bên mẹ mà khóc thôi
    vậy là hết thật rồi
    nụ cười ấy sẽ ra đi mãi không quay lại nữa rồi
    tuổi thơ bên mẹ đã hết rồi
    mình sẽ cố gắng trong những ngày típ theo mình sẽ không buồn nữa và sẽ tự nhủ lòng mình vui lên
    nhưng mình rất cần moi người chia sẽ dù lạ hay quen các bạn đọc dc blog này hãy nói chuyện vớimình dc chứ
    nhuận khang ngày 0590\2012

    Phản hồi cho bình luận này
    • Hoang hang

      Jan 26. 2015

      Co len ban nhe
      Se co nhung luc ban buon, ban cam thay tuyet vong, gap chuyen tuong chung nhu khong the vuot qua, nhung luc nhu vay ban hay nghi den me, nghi den nguoi da yeu quy ban de vung buoc tiep, de vuot qua moi chuyen nhe.
      Minh k biet ll voi b bang cach j, neu b muon thi de lai cach ll cho minh nhe
      Chuc b se manh me

      Phản hồi cho bình luận này

Bình luận của bạn